Theo bà Nguyễn Thị Quốc Khánh, chế định Chủ tịch nước chỉ có thực quyền trong thời kỳ đầu khi Hiến pháp quy định Chủ tịch nước đồng thời là người đứng đầu Chính phủ. Tuy nhiên, "càng về sau, chế định Chủ tịch nước- dù vị trí rất quan trọng- nhưng chỉ mang tính chất tượng trưng . Và điều đó là rất... lãng phí".

Tán đồng với quy định trong bản dự thảo Hiến pháp, theo đó, chế định Chủ tịch nước được "tăng quyền", bà Khánh khẳng định "Tăng quyền cho Chủ tịch nước chính là việc tăng cường kiểm soát quyền lực của nhau (các chế định khác)".

Đại biểu Quốc hội Nguyễn Đình Quyền cũng cho rằng từ Hiến pháp 1980, Chủ tịch nước thực ra là "chủ tịch tập thể". Ông Quyền đề nghị "cần xem xét vai trò của Chủ tịch nước trong mối quan hệ với Quốc hội, đặc biệt là đối với Chính phủ  trong Hiếp pháp 1992, quy định về mối quan hệ này là rất mờ nhạt".

Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp Đinh Xuân Thảo cũng thuyết minh thêm về chế định này trong dự thảo Hiến pháp, rằng: Chủ tịch nước là thiết chế, cơ quan đại diện tối cao của Nhà nước về đối nội, đối ngoại, bao trùm có một số quyền về lập pháp, hành pháp, tư pháp. Theo ông Thảo, dự thảo đã "xác định rõ hơn nội hàm đối nội, ngoại: Thống lĩnh lực lượng vũ trang, Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng an ninh; được phong quân hàm cấp tướng từ thiếu tướng trở lên, chuẩn đô đốc hải quân trở lên".

Ông Thảo cũng phân tích thêm: "Trước đây, quy định Chủ tịch nước được quyền tham dự các buổi họp của Chính phủ"; nhưng quy định này là chưa rõ ràng. Theo ông, lần này Hiến pháp quy định rõ những gì gắn với chức năng của Chủ tịch nước thì chế định này có quyền yêu cầu triệu tập các phiên họp.