Bệnh trầm cảm
Chủ Nhật, 17.5.2009 | 00:26 (GMT + 7)
Có lẽ do những cái chết đột ngột của người thân, hoặc lo lắng quá độ, hoặc ôm đồm vào mình với những trách nhiệm quá nặng nề, và không thể giải quyết được, cái gì cũng lo, chuyện gì cũng để tâm suy nghĩ... Tất cả, tất cả đã đem lại cho tôi một gánh nặng nề, đôi vai trời phú đã còng lại càng ngày càng còng hơn.
Mặc dù vậy, sau những đợt chữa trị, tôi cảm thấy tinh thần lấy lại sự thoải mái và yêu đời, tôi thích hát Thánh ca, thích sinh hoạt hội đoàn và muốn trở lại trường học. Bởi vì khi đến nước Mỹ, tôi là một dược sĩ trung cấp; và theo ý người nhà, tôi đã chọn ngành thẩm mỹ, nghề "Nail" (làm móng tay, móng chân - BT). Nó không phù hợp với năng khiếu và tuổi đời, đó là thất vọng đầu tiên.
Thế là tôi bôn ba đi tìm việc, với 3 tháng ở đất lạ xứ người, số tiền ít ỏi ở Việt Nam đem sang chỉ còn mấy trăm đồng. Một lo lắng tràn ngập tâm tư khi chạy đôn chạy đáo xin việc chỗ này, chỗ nọ. Rồi những ngày đi xe bus tìm việc trong cơn mưa tầm tã mùa đông, người ướt như chuột. Đi trong cơn mưa lạnh, chặng đường về nhà thì còn quá xa, nhưng tôi vẫn hát "Tôi ơi! Đừng tuyệt vọng!" nhưng càng nghĩ càng lo âu: Bởi đâu, bởi đâu tôi lại thế này? Tôi đi tìm tự do, tìm thiên đường nước Mỹ, và tìm tương lai cho con gái...?
Vì những thất bại này đến thất bại kia, suốt một tháng trời đi làm việc, không mang lại kết quả gì. Rồi một bữa kia tình cờ đi mua một cuốn Kim tự điển tại nhà sách Văn Bút, cô Văn Bút đã giúp tôi tìm một công việc tại tiệm bánh cuốn Tây Hồ, sau một tuần cật lực, việc làm không trôi chảy, vì quá nhiều loại bún mà trước đây tôi chưa hề biết đến. Cho nên bà chủ quán đã cho thôi việc.
Cầm 400 dollar trong tay mà nước mắt tuôn trào; vẫn chưa bỏ cuộc, tôi đọc báo và tìm đến một quán cafe. Việc rửa ly, quá nhẹ nhàng nhưng quá ít tiền. Tôi lại nghỉ việc. Đến take care (chăm sóc - BT) một bà già 84 tuổi, người Tàu, bà không rành tiếng Việt, nên lục đục trong cách ăn nói.
Nghỉ Tết được 1 tuần, tôi kiếm ra một việc mới: Babysister (trông trẻ - BT). Nhà người chủ ở tận Newport Beach, nên phải ở lại nhà chủ, một tuần về một lần. Ban đầu gặp rất nhiều khó khăn, vì họ chưa biết tâm tính của mình, họ nghi ngờ đủ thứ. Mỗi đêm họ check phone (kiểm tra điện thoại - BT) coi mình đã gọi đi đâu, cho ai. Điều đó cũng đúng thôi, vì "nào ai lấy thước mà đo lòng người" huống chi mình mới từ Việt Nam qua, chân ướt chân ráo. Tôi cố gắng làm việc thật tốt để lấy lòng chủ và hai đứa nhỏ. Được bảy tháng làm việc, tôi bỗng nhận ra có điều gì đó khác thường ở bà chủ. Bà thường gọi phone về nhà hỏi chừng hai đứa trẻ: Ba đi làm chưa? Cô H. đang làm gì?...
Tuy tụi nhỏ chỉ trả lời bằng tiếng Mỹ nhưng tôi hiểu được câu hỏi của bà, và nhiều lần, rất nhiều lần con bé nói với tôi: "Daddy (bố - BT) thích cô H. lắm, mommy (mẹ - BT) nói vậy". Tôi hơi ngạc nhiên tự hỏi: thích là như thế nào? Và tôi để ý đến hành động cử chỉ của ông chủ, ông ta không có vẻ gì khác lạ cả, tính tình ông ta vẫn nghiêm trang, đứng đắn, ổng chỉ nói, sai bảo khi cần thiết, nhưng tính tôi thì năng động. Tôi thích nói chuyện và hỏi han về những vấn đề tế nhị ở Mỹ.
Có lần con bé nói với tôi: "Mommy không thích cô H. nói chuyện với daddy". Tôi thực sự nhận ra ở bà chủ có một điều gì đó nghi ngờ, khi ông ta đưa tôi về nhà, suốt đường ông ta chỉ nói chuyện với hai đứa nhỏ, bà ta thinh lặng không một lời nói chuyện với ai cả, không khí nặng nề làm tôi muốn mau về đến nhà.
Thế là tôi suy nghĩ suốt đêm đó, tôi quyết định nghỉ việc, tuy công việc rất nhẹ nhàng, nhưng đối với tôi, tinh thần quan trọng hơn cả.
Tôi không nói rõ lý do, vì chồng tôi là một người đa nghi, biết đâu nghĩ ngược lại thì sao? "Em đúng là người cõi trên!" - Ông chồng nói một câu như gáo nước tạt vào mặt. Ông ta có hiểu cho cảm giác bị người khác xúc phạm là thế nào? Vì tôi bị trầm cảm chứ không phải điên. Tình cảm vợ chồng lung lay, tôi thu mình vào garage để khóc như một đứa bé. Tôi thật sự thất vọng.
Tôi lang thang đi trong đêm như một người mất hồn, chân không mang dép, chỉ một cái áo cụt ngủn, vừa đi vừa khóc, tôi quyết định đi đến TT Y tế Nhân Hoà, nhưng vì chạy bộ và đường quá xa, tôi không thể nào đi đến đó, và vì con gái thấy mẹ bỏ đi thì khóc lóc quá đỗi, nó gọi điện thoại liên tục, nhưng tôi không bắt máy, tôi muốn trốn thoát khỏi người chồng đó, tôi giận lắm, tủi lắm, tôi nghe message (tin nhắn) con gái nói: "Mẹ ơi, mẹ ở đâu? Ba cũng bỏ đi nữa rồi, con biết phải làm sao đây?". Tôi chợt khựng lại vì thương con. Ngay lúc đó, con gái lại gọi: "Mẹ ơi, Mẹ ở đâu để con đi tìm mẹ về". Tôi nói trong tiếng khóc: "Mẹ đang ở với Đức Mẹ Lộ Đức, nhà thờ Saint Barbara".
Nó đến đón tôi về, và hết lời khuyên nhủ. Nó như một thiên thần đem tin vui cho tôi, cho chồng tôi, tôi không biết lời lẽ khôn ngoan và sáng suốt của nó từ đâu. Nó làm cho cha mẹ được hoà giải, gia đình trở lại êm ấm, chồng tôi đã hiểu được nỗi oan của tôi.
Thế là tôi quyết định về Việt Nam bán căn nhà đã để tên cho con trai. Người con dâu giận dỗi vô cùng, vì tôi đã không giữ đúng lời hứa, nó đâu có ngờ ý định táo bạo của tôi là để cứu một tương lai cho con gái, gia đình tôi, và nếu thành công tôi sẽ về Việt Nam mua lại căn nhà khác để cho chúng ở.
Với số tiền ít ỏi chỉ đủ đầu tư vào một trường tư với lớp học y tá điều dưỡng (LVN). Tôi nghĩ khả năng mình có thể học được, vì trí nhớ còn rất tốt và kiến thức sẵn có, sau một kỳ test tôi đã pass. (đỗ) Người manager (quản lý - BT) của trường báo tôi là ngày mai lúc 8:30 AM có mặt để interview (phỏng vấn - BT).
Ngày đầu tiên tôi tạo cho bà giám đốc một ấn tượng không mấy tốt đẹp. Lý do: đi trễ, trả lời bằng tiếng Anh không trôi chảy, lại dẫn theo cả ông chồng vào phòng interview. Sau nỗ lực lại lần nữa, bà ta thẳng thừng trả lời: "Phải về học ESL (tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai) thêm 6 tháng nữa".
Và có một điều xúc phạm quá sức của bà ta là: "Mầy đem theo chồng để làm gì? Có phải cóp bài hay không?".
Sau một tuần lễ, tôi vẫn không bỏ cuộc. Tôi đến trường và xin interview lần nữa. Lần này gặp bà giám đốc người Mỹ (đen). Sau một giờ làm việc, trao đổi, bà nhận tôi vào học. Bà rất thông cảm khi thấy nước mắt tôi cứ chảy ra, không cầm được. Tôi thật sự yếu mềm như ngày đầu cắp sách đến trường, tôi cảm ơn bà rất nhiều.
Được hai tuần lễ, áp lực của việc học đè nặng tâm trí, cùng với việc nghe giảng tiếng Mỹ quá nhanh của cô giáo, và việc mất ngủ lại đến, tôi phải uống thuốc thường xuyên nhưng cứ 2 giờ sáng thức giấc là không thể nào ngủ lại được, đành phải dậy học bài. Chỉ mới hai tuần mà sức khoẻ đã giảm sút hẳn. Không lẽ gãy gánh nửa đường sao? Tôi không muốn nghỉ học chút nào, vì các người làm việc trong Ban Giám hiệu đã tận tình giúp tôi và khuyên: "You don't give up" (Chị đừng bỏ cuộc - BT).
Theo lệnh của trường, tôi đi khám sức khoẻ tổng quát để điền vào phiếu sức khoẻ học sinh, bác sĩ khuyên tôi nên nghỉ học, lý do là căn bệnh quái ác đã lại xuất hiện vì áp lực của việc học, và qua cách nói chuyện và tâm sự với bác sĩ, họ biết rằng chứng trầm cảm đã tái phát, và có lẽ nặng hơn. Tôi đã nghe lời của bác sĩ quyết định nghỉ, để số tiền đó đầu tư vào việc học cho con gái.
Tôi bảo nó: "Vì bệnh của mẹ cần phải nghỉ ngơi, con chịu khó học để sau này giúp ba mẹ, ba mẹ tuổi đã lớn, tìm việc khó khăn, con thương mẹ thì ráng hy sinh cho mẹ nghe con". Con gái tôi là một đứa ngoan hiền. Nó vâng lời đi học lớp LVN của tôi, qua kỳ test vào lớp, nó đạt điểm cao. Thay vì học University 5 năm, nó bắt buộc phải đốt giai đoạn để cứu kinh tế gia đình. Nó chấp nhận việc học như một số phận trời trao. Tuy vẫn mỉm cười, nó nói với tôi giọng ngậm ngùi: "Đó là thiên đường nước Mỹ mẹ ạ".
Mong sao trời mau sáng!