Chính trị Sự kiện bình luận Email    In

Câu đố của con nhân sư

Thứ Sáu, 19.9.2008 | 08:57 (GMT + 7)

(LĐ) - Làn sóng chấn động thứ 5 trên thị trường tài chính Mỹ trong hơn 14 tháng qua đã không chỉ xóa sổ thêm một vài ngân hàng lừng danh của Mỹ mà còn tác động lây lan đến các thị trường và hệ thống tài chính ở những khu vực khác.

Chính phủ và Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) đã phải áp dụng những biện pháp mạnh mẽ để ngăn cản hệ thống tài chính sụp đổ và ngân hàng trung ương của nhiều quốc gia khác trên thế giới cũng như Ngân hàng Trung ương Châu Âu (ECB) đã phải liên tục bơm tiền vào thị trường tài chính để hậu thuẫn Chính phủ Mỹ và hạn chế tác động tiêu cực lây lan.

Biện pháp cứu trợ này giống như con dao hai lưỡi, có tác dụng và cả phản tác dụng. Nó giúp các ngân hàng còn lại trên thị trường duy trì được khả năng thanh toán, không để "viên đá domino" tiếp theo bị đổ và như vậy tránh được phản ứng dây chuyền có thể đưa đến sự sụp đổ của cả hệ thống tài chính.

Mặt trái của nó là khả năng can thiệp kiểu như vậy của các chính phủ và các ngân hàng trung ương bị hạn chế, không thể vô tận và vô điều kiện. Người dân vừa nghi ngờ vào khả năng tự điều chỉnh của thị trường tài chính vừa không muốn các chính phủ dùng tiền nộp thuế của mình để bù đắp thiệt hại do các ngân hàng bị phá sản gây ra.

Liệu pháp cứu trợ của các chính phủ càng mạnh thì càng chứng tỏ mức độ nghiêm trọng của cuộc khủng hoảng tài chính, cho nên lòng tin của người tiêu dùng vào hồi kết chóng vánh của cuộc khủng hoảng này hiện đang bị tổn hại nặng nề.

Hậu quả trước hết đối với kinh tế Mỹ là tiêu dùng giảm và xuất khẩu giảm. Sự sa sút của hai động lực kinh tế này khiến cho triển vọng kinh tế Mỹ trong năm nay và cả cho thời gian trước mắt không được sáng sủa cho lắm. Chính phủ và các ngân hàng trung ương của nhiều quốc gia như thể vẫn còn bị đặt trong tình trạng báo động, luôn phải sẵn sàng ứng phó như trực cứu hỏa trong một thời gian nữa.

Một tác động đã có thể thấy được từ những diễn biến nói trên là làn sóng sáp nhập ngân hàng trên các thị trường tài chính và tình trạng đó đã được coi là hồi tiếp theo của cuộc khủng hoảng tài chính.

Ví dụ điển hình là Morgan Stanley, một trong số 2 ngân hàng đầu tư độc lập còn lại ở Mỹ (cùng với Goldman Sachs), đang tìm cách hợp nhất với Ngân hàng Wachovia (Mỹ); ngân hàng tiết kiệm lớn nhất của Mỹ là Washington Mutual cũng đang tìm cách tránh bị phá sản; Ngân hàng Lloyd của Anh đã mua lại ngân hàng tài chi cho xây dựng lớn nhất nước Anh HBOS,...
 
Điều đó báo hiệu diện các đối tác tham gia thị trường tài chính sẽ ngày càng bị thu hẹp, ít ngân hàng hơn, ít lợi nhuận hơn, dự trữ trong ngân hàng ngày càng phải cao hơn, quy trình và cách thức kinh doanh tài chính sẽ phải ngày càng minh bạch hơn.

Rất có thể sẽ có xu hướng trở lại với các ngân hàng thương mại truyền thống và chấm dứt thời kỳ huy hoàng, làm mưa làm gió trên các thị trường tài chính của loại hình ngân hàng đầu tư và quỹ bảo lãnh đầu tư. Điều chắc chắn là thị trường tài chính Mỹ và thế giới không còn được như trước nữa, nhưng bao giờ mới hết khủng hoảng thì lại là câu hỏi khó trả lời như câu đố nổi tiếng của con nhân sư Ai Cập.

>> VN phải giám sát thanh khoản và chất lượng tín dụng ngân hàng
>> Cú sốc tài chính ở Mỹ: Các ngân hàng VN có bị ảnh hưởng?
>> Lấy tiền dân để cứu tư bản lũng đoạn
>> Cuộc khủng hoảng tài chính ở Mỹ đi về đâu?
>> Nguy cơ khủng hoảng hệ thống ngân hàng toàn cầu
>> Mỹ thâm hụt ngân sách 438 tỉ USD
>> Thị trường toàn cầu bị chấn động
>> Phố Wall đứng sát mép vực
>> Khủng hoảng tài chính toàn cầu đang tồi tệ hơn

Quay về trang chuyên đề Email    In