Những chiến sĩ cảm tử thời bình
Thứ Năm, 25.2.2010 | 08:02 (GMT + 7)
Để giúp bà con có đất sản xuất và yên tâm với cuộc sống mới, để các công trình kinh tế, xã hội được xây dựng lên, cán bộ, chiến sĩ Đoàn Hùng Vương (Binh đoàn Tây Nguyên) đã không quản hiểm nguy, tìm kiếm phá huỷ trên 70 tấn bom, đạn, giải phóng hàng trăm hécta đất. Họ là những cán bộ, chiến sĩ "cảm tử" dũng cảm phá bom đạn trên những vùng "đất chết".
Vì cuộc sống bình yên của nhân dân
Chiều chủ nhật, trời nóng như rang. Chiếc xe Uoát đưa chúng tôi xuống chân đèo Mang Yang (Cổng trời), rồi vào đơn vị, hơi nóng toả ra như lửa đốt xung quanh. Như để giải nhiệt, thượng tá Lê Văn Quyên - Đoàn trưởng - đưa chúng tôi đi tham quan một số công trình của đơn vị, dưới bóng những cây phượng vĩ “cổ thụ”, hơi gió từ mặt nước các hồ xung quanh đã nhanh chóng điều hoà được tiết trời nắng nóng.
Thân mật, gần gũi, Đoàn trưởng tâm sự: "Phát huy truyền thống đơn vị 3 lần được Đảng, Nhà nước phong tặng danh hiệu anh hùng, cán bộ, chiến sĩ Đoàn Hùng Vương ngoài phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ huấn luyện sẵn sàng chiến đấu, còn tham gia rà phá bom mìn, trả lại sự bình yên và màu xanh, hoa, trái cho những vùng “đất chết”.
Đội ngũ cán bộ, chiến sĩ đơn vị hầu hết còn trẻ, chưa qua chiến đấu nên lúc đầu thực hiện nhiệm vụ còn trăn trở lo lắng, nhất là một khi nghe tiếng nổ của bom đạn. Xác định trình độ chuyên môn và tâm lý là hai yếu tố quan trọng, nên trước khi thực hiện nhiệm vụ, ngoài việc huấn luyện các khoa mục của chuyên ngành công binh về rà phá bom, mìn, cán bộ cấp trung đội, tiểu đội và chiến sĩ còn được hướng dẫn về kỹ năng sử dụng máy dò bom, mìn như Valol 1303, MiLat... tín hiệu báo, cách dùng xẻng, thuốn, cuốc chim để đào đất, tháo ngòi nổ, gỡ chốt an toàn, đầu đạn...
Những năm qua đơn vị đã tổ chức dò tìm và phá huỷ an toàn trên 70 tấn bom, đạn, vật liệu nổ các loại, ở địa bàn của 4 tỉnh Tây Nguyên (Gia Lai, Kon Tum, Đắc Lắc, Đắc Nông), và ở Dung Quất (Quảng Ngãi); Khu công nghiệp Tuy Phước (Bình Định); Mộc Bài (Tây Ninh), An Giang, Bà Rịa - Vũng Tàu, Bản Vẽ (Nghệ An); Attôpư (Lào)...
Đến phân đội 1, thuộc Đoàn Hùng Vương (Binh đoàn Tây Nguyên) đã gần 16 giờ mà tiết trời còn rất nóng. Lau vội những giọt mồ hôi chảy dài trên khuôn mặt, đại uý Lưu Đình Hiệp - Trợ lý tham mưu - cho chúng tôi biết anh không nhớ nổi đơn vị mình đã rà phá được bao nhiêu quả bom mìn các loại, vì số lượng quá nhiều.
Cái khó và nguy hiểm luôn rình rập tính an toàn hiện nay là các loại bom, mìn và vật liệu nổ đã bị hoen rỉ vì thời gian nằm dưới lòng đất quá lâu. Khi phát hiện, nếu trong thao tác tháo gỡ và tiêu huỷ chỉ cần một động tác bất cẩn, sai quy trình thì hậu quả thật khó lường, không những bản thân mình bị thiệt mà còn ảnh hưởng đến tính mạng đồng đội và nhiệm vụ được giao.
Cũng theo đại uý Lưu Đình Hiệp, dụng cụ mang theo để xử lý là một chiếc xô nhựa đựng một ít cát, một chiếc xẻng và một con dao đeo bên mình. Dò tìm phải bám theo tuyến, tay cầm máy phải nhẹ nhàng đưa đi, đưa lại bàn quét tín hiệu. Các vật liệu nổ được thu gom cẩn thận vào một cái thùng gỗ chắc chắn được lót cát mịn dưới đáy để vận chuyển an toàn về khu vực riêng. Từ đây, một chiếc xe chuyên dụng sẽ vận chuyển các vật nổ về bãi huỷ nổ.
Thiếu uý Trần Quốc Lương kể thêm: “Hôm đơn vị dò tìm ở cửa khẩu Bờ Y (Kon Tum), bọn em dò gỡ được trên 10 tấn bom đạn và các loại vật liệu nổ, trong đó có hai quả bom 500 cân Anh, to và đen trui trũi, chúng chỉ nằm cách mặt đất khoảng 3m. Để tháo gỡ an toàn, chỉ huy đơn vị đã phân công các đồng chí nhiều kinh nghiệm và thống nhất phân loại bom qua ký hiệu, đầu đạn... để xác định phương pháp tháo gỡ...
Lần đầu tiên ngồi trên quả bom to và tiến hành tháo gỡ ngòi nổ, lúc đầu cũng lo lắng, nhưng do đã nắm chắc nguyên lý và tháo gỡ bom đã nhiều nên sau đó vững tâm và đã tháo gỡ thành công hai quả bom này”.
Dò tìm, tháo gỡ bom mìn đã nguy hiểm, nhưng quy trình xử lý huỷ, nổ lại càng phức tạp và nguy hiểm hơn. Ở những nơi xa dân cư, địa hình cho phép thì tiến hành kích nổ tại chỗ là chuyện bình thường. Còn những nơi phố xá, dân cư đông đúc, việc huỷ nổ bom mìn và các loại vật liệu nổ khó khăn hơn nhiều. Để vận chuyển một lượng lớn bom mìn đến nơi phá huỷ phải đi đoạn đường từ 5 đến 20km, đường rừng lắc lư, xóc xẩy, xe nghiêng phải, nghiêng trái, nếu không làm tốt công tác sắp xếp, bố trí hợp lý mà để phát nổ, hậu quả thật khôn lường.
Những lúc, anh em ngồi sắp xếp các loại bom, đạn vật liệu nổ xuống một cái hố, rồi bố trí lượng nổ phù hợp để kích nổ... mỗi động tác, mỗi giờ phút trôi qua thật hồi hộp, lo lắng... Anh em phải động viên nhau để tập trung tâm trí vào công việc, tránh sai sót. Chỉ khi nào xử lý xong, bãi huỷ nổ được thông báo an toàn, lúc này mọi người mới nhìn nhau sung sướng và thở phào nhẹ nhõm.
Trả lại màu xanh cho những vùng “đất chết”
![]() |
| Cắm trụ đánh dấu phân tuyến rà phá bom mìn. Ảnh: Q.Đ |
|
Theo ước tính, hiện còn khoảng 350.000 - 800.000 tấn bom, mìn và các vật liệu nổ từ thời chiến tranh vẫn còn nằm trong lòng đất trên khắp đất nước Việt Nam. Từ năm 1975 đến năm 2000, có 38.849 người bị thiệt mạng và 65.752 người khác bị thương do bom, mìn và các vật liệu nổ khác nhau gây ra. |