Vào tứ giác Long Xuyên... ở đậu
Thứ Hai, 7.12.2009 | 08:19 (GMT + 7)
Sau 7 năm khai khẩn đất hoang, những con người đi theo dự án vẫn phải sống một cuộc sống tạm bợ như... ở đậu. Họ bị bỏ quên trong những khu dân cư không điện, đường, trường, trạm, nước sinh hoạt... giữa vùng trũng mênh mông. Hậu quả tất yếu là một cuộc di dân nữa lại bắt đầu, nhưng lần này không còn sôi nổi, háo hức những hy vọng đổi đời.
Để khai thác vùng đất hoang hoá, nhiễm phèn nằm sâu trong vùng tứ giác Long Xuyên, giữa năm 2002, UBND tỉnh Kiên Giang đã phê duyệt 2 dự án di dân kết hợp xây dựng vùng kinh tế mới. Được giao làm đầu mối thực hiện dự án, Chi cục Phát triển nông thôn Kiên Giang đã cấp tập đưa gần 1.000 hộ nghèo từ 8 huyện, thị xã trong tỉnh vào khu kinh tế mới KH9 (xã Nam Thái Sơn, huyện Hòn Đất) và khu kinh tế mới Rộc Xây I (xã Vĩnh Điều, huyện Kiên Lương - nay thuộc huyện Giang Thành).
Kết quả là sau 3 năm phục hoá, người nông dân các vùng kinh tế mới đã bắt đầu kiếm được cái ăn, dù chưa giải quyết được nợ nần do thua lỗ liên tiếp những năm đầu. Song, thành quả lao động cực nhọc ấy không giữ chân họ ở lại với tứ giác Long Xuyên, khi cuộc sống tạm bợ đã căng kéo quá lâu, kìm hãm hàng ngàn con người giữa mênh mông đồng nước. Thế là họ lần lượt bỏ đi, các dự án tiêu tốn hàng chục tỉ đồng cũng đứng trước nguy cơ phá sản...
Cuộc sống ở.... ruộng
Tôi gặp Danh Khánh, Danh Chiên lếch thếch dưới cái nắng hừng hực của phương nam, giữa cánh đồng trơ trụi không một bóng cây che. Nhà cách trường 6 cây số, buổi sáng các em phải cuốc bộ từ lúc 5 giờ, trưa tan học mà nửa chiều mới đến nhà. Đó là nhóm học sinh lớp 2, điểm trường kênh 10, khu kinh tế mới KH9 thuộc xã Nam Thái Sơn, huyện Hòn Đất.
Đến nhà ông Nguyễn Tái Thế - Tổ trưởng tổ 2, tôi mới được cái nhìn "toàn cảnh": "Ngày mưa đường lầy, nước ngập, cầu sập, tụi nhỏ phải lội vòng qua mấy cánh đồng. Tới lớp đã trễ, quần áo lại lấm lem như đi cày. Mà bữa đực bữa cái vậy thôi, học hành gì chú ơi". Thấy tôi chẳng biết hỏi gì nữa, ông Thế kể tiếp: "Hai năm nay có hội từ thiện tặng cho hai phòng học, rồi ngành giáo dục điều động giáo viên thuỷ, bộ kết hợp vào đây dạy chữ. Còn trước, mấy trăm đứa nhỏ xứ này ở dốt hết, con tui cũng vậy".
Năm 2002, ông Thế từ xã Dân Khánh Tây, huyện An Minh đưa cả gia đình vào KH9. Lúc đó Nguyễn Thị Cẩm Nhi (lớp 9), Nguyễn Thái Tân (lớp 7) phải bỏ học vì không có trường. Cũng có người cho con chèo xuồng ra xã Nam Thái Sơn học, nhưng sức trẻ có hạn, phần lớn "cầm cự" chưa hết một học kỳ. Chỉ những người ở Nam Thái Sơn vào lập nghiệp mới khá hơn, họ gửi con cho người thân ngoài xã, rồi cuối tuần đưa đón. Nhưng số này quá ít so với 500 hộ được đưa vào vùng dự án mà phần nhiều đến từ các huyện xa như An Minh, Vĩnh Thuận và thành phố Rạch Giá.
Nửa chiều, Nguyễn Thị Cẩm Nhi hớn hở chạy về, báo tin cây cầu 500 đã được ai đó sửa lại. Ông Thế giải thích: "Hôm qua vợ tui đi chợ ngoài Hòn Đất bằng xe gắn máy, cầu bị sập nên không về được, giờ nhắn cho bả về". Trong phạm vi 26km2 của khu kinh tế có đến 9 kênh ngang, 3 kênh dọc. ẹt nhất phải có 15 cây cầu kiên cố, hơn 50km đường giao thông mới ra vào thông suốt.
Vậy mà dự án mới làm được 7 cầu tạm bằng cừ tràm, ván mỏng. Bởi vậy, chuyện sập cầu - sửa cầu quan trọng hơn... dự báo thời tiết. Đã vậy, cả vùng dự án mênh mông chỉ có 16km đường rải sỏi qua một vài cụm dân cư thưa thớt. Nhiều khu vực "nội bất xuất, ngoại bất nhập" cả thuỷ lẫn bộ, phải lội ruộng 3 - 4 cây số mới ra đến đường dự án. Nhưng nói gì thì nói, nước sạch vẫn là thứ quý giá nhất trên đời đối với bà con KH9.
Mỗi hộ được cấp một cái lu đựng nước mưa, chỉ dùng vài tháng là hết, nên ăn uống, tắm giặt những tháng còn lại đều phải ra kênh. Khổ nỗi ở đây, một trăm phần trăm công trình vệ sinh đều nằm ngay trên... kênh, tức là "đi cầu tõm". Và điều này cũng không kém chua xót: Đứa con út của anh Nguyễn Tái Thế năm nay đã 10 tuổi, nhưng nó chưa hề biết điện và các thiết bị sử dụng điện là gì.
Một cuộc di dân khác
![]() |
| Ruộng phèn tứ giác Long Xuyên đã bắt đầu cho gạo, nhưng người dân phải bỏ đi vì sức cùng lực kiệt. |