Ảnh minh họa. Nguồn: Internet.
Chiến trường cho các cuộc tranh chấp
Tháng trước, Hà Nội đã xảy ra “vụ án trà chanh” gây náo loạn phố phường. Chỉ vì tranh chấp chỗ bán trà chanh dọc hè phố quanh Trường ĐH Kinh tế, hai hung thủ đã kề súng bắn bể bụng “kẻ tranh chấp”.
Câu chuyện mưu sinh bên vỉa hè Hà Nội thực ra đã được Thạch Lam mô tả, nhưng theo một cách cực nên thơ, từ những năm 30 của thế kỷ trước với “mẹt hàng của bà cụ phố Hàng Khoai”, với “một chén nước chè nóng, một lá trầu tươi, một điếu thuốc lào ở cái điếu rõ kêu bên hàng nước cô Dần”.
Vỉa hè Hà Nội giờ bạo lực hơn nhiều, minh chứng cho sự vô chủ của những đoạn phố, về mặt lý thuyết, là dành cho người đi bộ. Nói vô chủ là bởi vỉa hè, theo quy định là dành cho người đi bộ, nhưng thực tế là của “nhà mặt tiền” mà “vụ án trà chanh” chỉ là một trong vô số những ví dụ.
Đến giờ, ngay chính quyền, ngay cơ quan chức năng cũng không nỡ bỏ miếng “xôi chùa” này khi họ nhìn thấy... tiền trên vỉa hè.
Tuần trước, Thanh tra Bộ GTVT đưa ra các ví dụ để thấy cơ quan quản lý giao thông đã chiếm dụng nhiều nhất lòng đường, vỉa hè. Chẳng hạn như việc Sở GTVT Hà Nội cấp bãi trông xe cả những nơi lòng đường không vượt quá 10,5m2, những phố cổ chật như nêm và cả những tuyến phố không được trông giữ phương tiện dưới lòng đường... Tất nhiên đã trông giữ xe là có thu phí.
Nhưng đó là mức phí được tính để gây ra thất thu hơn 20 tỉ đồng. Mà thất thu cho Nhà nước, thì cũng có nghĩa số tiền đó vào túi một ai đó.
Thế nào cũng có người thắc mắc: Với 1.178 điểm, 43ha bãi đỗ xe có giấy phép, giao thông tĩnh của thủ đô chỉ đáp ứng được 8 - 10% nhu cầu của tổng các phương tiện hiện có. Không trông giữ trên vỉa hè, lòng đường thì đỗ xe vào đâu?
Nhưng “hậu quả của tầm nhìn quy hoạch” đó không phải là lỗi của người dân thủ đô. Càng không thể vì bãi cho ôtô mà có thể chơi trò đỏ đen với tính mạng người đi bộ. Càng không thể vì tiền mà xúc phạm đến sự kiên nhẫn của những người dân hằng ngày chung sống với triền miên tắc đường.
Vừa rồi, Sở GTVT Hà Nội đã “phản pháo” kết luận của Thanh tra Bộ GTVT với vài ý chính: Không sai, không ảnh hưởng đến giao thông và thất thoát là “không có cơ sở”.
Chuyện đúng sai sẽ còn phải tranh luận dài dài. Có điều, với cách quản lý và cả lối suy nghĩ như thế, vỉa hè Hà Nội sẽ còn dài dài là chỗ kiếm tiền của cơ quan nhà nước, là chốn mưu sinh của dân chúng, tất nhiên, là chiến trường cho các cuộc tranh chấp.