Đường dây nóng: 096 838 3388. Liên hệ quảng cáo: 04.39232694
TS Nguyễn Sĩ DũngBáo Lao Động
Nói không với “miếng ăn là miếng nhục” Quán "phở xếp hàng" như thời bao cấp ở phố Bát Đàn, Hà Nội.

Nói không với “miếng ăn là miếng nhục”

(LĐ) - Số 40 - Thứ hai 25/02/2013 10:31

“Miếng ăn là miếng nhục”. Để được thưởng thức các món đặc sản của Hà Nội, nhiều vị khách đã phải chịu đựng những lời chửi mắng thô lỗ của nhà hàng. “Cháo mắng”, “phở chửi”, “ốc lắm mồm”… đang được nhiều người nhắc tới như những thứ “thương hiệu” của thủ đô.

Mới đây, thậm chí phóng viên nước ngoài (AFP) Cat Barton cũng đã phải nhận xét là phở Hà Nội tinh tế, thanh lịch, nhưng được bán “ở những cửa hàng không sạch sẽ, với những người bán hàng thô lỗ”.

Thật tiếc, những “thương hiệu” giận nhiều hơn thương như vậy lại được gắn cho không ít những món đặc sản của thủ đô. Và cũng thật tiếc, khi sự tinh tế, thanh lịch của các món ăn lại chỉ chìm nghỉm xuống đáy bát, mà không chuyển sang được chút nào cho những con người làm ra và kinh doanh các món ăn đó. Tại sao lại có chuyện cười ra nước mắt như vậy?

Trước hết, như ruột thừa còn sót lại trong cơ thể con người, sự thô lỗ của người bán là sản phẩm còn sót lại của thời kỳ bao cấp khan hiếm và thiếu hụt. Sự khan hiếm và thiếu hụt biến người bán thành “thượng đế”, chứ không phải người mua. Mà đã là “thượng đế” thì làm gì chẳng được. Nói năng thô lỗ chỉ là “chuyện nhỏ như con thỏ”. Chuyện không mua được gạo (thịt, nước mắm, áo mayô…) mới là chuyện lớn hơn nhiều. Với công cuộc đổi mới, thời kỳ bao cấp “chết” đã từ lâu. Tuy nhiên, “ruột thừa” thì không khéo vẫn còn sót lại. Và có vẻ như nó đang bị viêm.

Hai là, bí quyết tạo ra độc quyền. Độc quyền dẫn đến tha hóa. Những người biết nấu những món đặc sản có một không hai, thường không phải lo bán hàng: “Không ăn của “bọ” thì đố tìm được ở nơi khác để ăn”. Không việc gì họ phải ngọt nhạt với khách hàng cả. Đã nghiện, thì đằng nào khách cũng phải trở lại. Và với lối suy nghĩ như vậy, họ ngày một trở nên hách dịch, thô lỗ.

Ba là, sự chấp nhận của khách hàng dung dưỡng sự thô lỗ của chủ hàng. Ăn “bún mắng”, “phở chửi”  thì đúng “miếng ăn là miếng nhục”. Tại sao các “thượng đế” của nền kinh tế thị trường - nền kinh tế chúng ta đang có - lại chấp nhận tình trạng nói trên? Chúng ta chấp nhận bị chửi, bị mắng chỉ để được ăn bún, ăn phở hay sao? Hà Nội đâu có thiếu bún, thiếu phở vừa ngon, vừa được bán với nụ cười thân thiện! Các bạn hãy thử tẩy chay đồng loạt những chủ hàng hay mắng, hay chửi dăm bảy ngày xem họ có sập tiệm tất cả không?

Thành phố Hà Nội đang triển khai quy chế ứng xử của người Hà Nội. Chúng ta hãy góp sức cùng thành phố triển khai quy chế này bằng cách nói không với tình trạng “miếng ăn là miếng nhục”.

Gửi ý kiến của bạn

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. Báo Lao động điện tử có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết. Những bài viết này sẽ không được trả nhuận bút)
 
 (*)   (*)  
Protected by FormShield
Refresh
 
 
enove2007 - 05/03/2013 10:54

Miếng ăn là miếng tồi tàn mất ăn một miếng lộn gan lên đầu.

Lê Uy Lực - 28/02/2013 21:21

Ngày xưa đã truyền tụng câu "Ăn Bắc, mặc Nam". Nay hai từ thanh lịch không còn gắn với dân thủ đô nữa mà chỉ có hai từ: thô lỗ !

nguyễn nam thắng - 28/02/2013 16:33

Hà Nội đang ngày càng nổi tiếng về những điều tệ hại. Từ chuyện người với người đối xử với nhau tệ bạc, đến chuyện tham nhũng trong bộ máy công quyền; người ở bộ máy hành chính trong Nam vẫn hay lấy ví dụ về "cơ chế" ở Hà Nội để minh họa cho hiện trạng tham nhũng hiện nay.

Nguyễn Thế Việt - 28/02/2013 10:14

Tôi đồng tình với "Nói không", một số người cho rằng ăn ngon mà bị mắng cũng không sao? họ không hiểu được nghĩa của cụm từ "miếng ăn là miếng nhục". Khi xã hội phát triển thì đi đôi với đời sống vật chất phải là đời sống tinh thần và luân lí, nếu chỉ vì miếng ăn thì vô tình đã hạ thấp mình như một loài vật.

Vu Son - 28/02/2013 09:30

Bài báo phản ánh một thực trạng có thật tại một số cửa hàng ăn(như Phở, Bún, v.v)tại Hà Nội. Nhưng tác giả dùng một số lời lẽ quá đáng (như thô lỗ, sản phẩm sót lại của thời kỳ bao cấp v.v) thì không nên. Tôi hiểu bản thân các Nhà hàng rất muốn có một không gian rộng rãi để phục vụ khách, nhưng điều kiện Nhà cửa của Họ có hạn vậy làm sao phục vụ được tốt hơn được. Tôi không rõ độ tuổi của Tác giả là bao nhiêu, đã sống qua thời bao cấp chưa mà cách dùng ngôn từ trong báo chí ghê như vậy.

thanhbinh - 27/02/2013 09:48

Người hà Nội nổi tiếng là văn minh lịch sự, không hiểu tại sao người ta lại có thể chui đầu vào những chỗ như thế được nhỉ? Gặp mình thì ấy hả: mời cũng không thèm.

Nguyễn Tiến Dũng - 26/02/2013 16:33

Tôi có đứa em rể ở Hà nội, cứ mỗi lần ra Thủ đô là thế nào nó cũng phải mời cho được anh ăn phở Thìn ở phố Lò Đúc. Hình như ăn phở Thìn là thể hiện đẳng cấp của người Hà nội, đẳng cấp của giới có tiền ở Hà Nội thì phải. Thực tình tôi cảm thấy bất an và cảm thấy nhục vì cung cách phục vụ của quán. "Miếng ăn là miếng nhục" dù có ăn gan trời phổi mọi đi chăng nữa mà với cách phục vụ như thế tôi cũng "cạch". Thật tình tôi nghĩ, không lẽ dân Hà nội, văn hóa Hà nội biến đổi đáng buồn đến vậy sao?

Lê Nam - 26/02/2013 14:18

Tôi đồng ý với nội dung bài viết. Tôi không biết các khách hàng khác thế nào chứ tôi vào một tiệm ăn, nhà hàng mà có thái độ như thế, tôi quay đi luôn và không bao giờ trở lại. Chúng ta có quyền của "thượng đế" và hãy sử dụng tối đa uy thế của quyền này. Họ bán hàng thì họ cần chúng ta hơn chứ chúng ta chẳng ăn ở hàng của họ thì ăn hàng khác hoặc ăn món khác vì không ăn món ấy của họ, dù là độc nhất thì chúng ta cũng không chết cơ mà.

dspacy2002 - 26/02/2013 13:19

Ăn trả tiền có xin người ta đâu? Là người văn minh sao lại ăn chỗ vô học? Ở nhà bố mẹ mắng cái thì mắng lại ra ngoài người ta chửi thế mà đâm đầu vào ăn?

Lam Phuong - 26/02/2013 12:43

Chắc nghe hoài riết quen, không thấy nhục nữa.

Các dịch vụ