“Cây cầu” cho người điếc - câm

Lê Tuyết
Cô Thảo dạy học trò ra dấu bài hát “Cả nhà thương nhau”. Dấu này có nghĩa là “nhớ” trong câu hát “Xa là nhớ”.

Hơn 200 người từ 16 đến 60 tuổi, xếp hàng, đứng lên, ngồi xuống trật tự theo dấu lệnh của một người chỉ huy. Thỉnh thoảng đôi mắt họ sáng lên, đôi môi nở nụ cười song tuyệt nhiên chẳng màng đến tiếng nhạc ầm ĩ “bủa vây” trong một lễ hội ở Nhà văn hóa Thanh niên TPHCM… Người chỉ huy ấy là một phụ nữ đã luống tuổi tên Phạm Cao Phương Thảo - cô giáo của những học trò điếc - câm. Gần cả cuộc đời, cô đã xây những “cây cầu” chuyển tiếng cười nói đến thế giới của người điếc - câm.

Thử bịt tai thật chặt

Cô Thảo không còn trẻ nữa, mái tóc đã bạc quá nửa, thân hình gầy nhỏ, chỉ có đôi mắt vẫn đầy nhiệt tình với những người điếc - câm. Cô bảo: “Đừng gọi họ là người khiếm thính. Hãy gọi họ là người điếc - câm. Bởi họ vốn được sinh ra như thế. Cũng bình đẳng như chúng ta: Chỉ là họ nghe và nhìn theo cách của họ”. Câu chuyện của tôi và cô về nghề dạy thủ ngữ được bắt đầu như thế.

Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, từng là nữ sinh trường Gia Long, nay là trường Nguyễn Thị Minh Khai (TPHCM), cô Thảo theo học ngành luật, ngoại ngữ, kinh tế, sau đó công tác ở Cty phát hành và chiếu bóng. Bất hạnh ập xuống khi con trai độc nhất của cô - Phạm Đoàn Khiêm, sinh năm 1982 - mắc bệnh dịch tả năm 1983. Việc dùng kháng sinh liều mạnh cứu sống được Khiêm nhưng lại cướp đi khả năng nghe, nói.

Khiêm đến tuổi đi học, cô Thảo gửi con trai xuống trường dành cho trẻ điếc - câm Lái Thiêu (Bình Dương) nhưng vì hoàn cảnh gia đình đơn chiếc, cô lại đưa con về. Từ đó cô bắt đầu tự dạy học cho con. Kiến thức về thủ ngữ (ngôn ngữ bằng tay) không có, ban đầu cô dạy con bằng cách bắt con nhìn miệng mẹ rồi phát âm theo. Mất gần 2 năm, Khiêm mới học xong cuốn sách Tiếng Việt 1.

Cô Thảo rưng rưng: “Một lần khi giảng bài cho Khiêm, nói ròng rã cả buổi nhưng Khiêm vẫn không hiểu, tôi bực mình đánh Khiêm. Khiêm khóc bảo tôi thử bịt tai thật chặt sẽ hiểu cảm giác của Khiêm. Khi mình nghe, nói được mình thấy mọi chuyện thật dễ dàng, nhưng khi mình bịt tai lại mọi chuyện sẽ khác. Tôi hiểu rằng không thể cứ dạy con theo bản năng mà phải đi học thủ ngữ”.

Cô Thảo hướng dẫn học sinh điếc - câm sinh hoạt tại nhà Văn hóa Thanh niên TPHCM.

Cách đây hơn 20 năm, chỉ có mái ấm Lái Thiêu là nơi dành cho trẻ điếc - câm, điều kiện sinh hoạt, học tập gặp nhiều khó khăn, tìm đến học cũng không phải dễ. Năm 1990, cô Thảo đã cùng với 4 phụ huynh, trong đó có cô Trần Thị Ngời (hiện là Hiệu trưởng trường khuyết tật thính giác Hy Vọng 1) xin nhà thờ, nhà chùa cho mượn phòng để mở trường dạy trẻ điếc - câm. Sau đó, cô Trần Thị Ngời tách ra mở trường.

“Nhưng đâu phải ai cũng có khả năng đến trường đàng hoàng. Nhiều trẻ điếc - câm vẫn không được học hành. Tôi thương quá lại cạy cục đi xin các trường hỗ trợ để mở lớp miễn phí” - cô Thảo nhớ lại: “Thấm thoắt cũng mấy chục năm, khó khăn nối tiếp khó khăn, lớp học cứ “sơ tán” từ nhà thờ đến trường học. Còn bây giờ là căn phòng chừng 50 mét vuông ở chung cư Nguyễn Thiện Thuật, quận 3. Sĩ số lớp cứ đông dần lên, đến nay đã có 220 thành viên, số học viên thường xuyên đến lớp là 70 người. Có em 16, 17 tuổi vẫn không biết - thủ ngữ là gì. Có ông cụ đã gần 60 tuổi muốn học thêm. Tôi không được đào tạo kiến thức chuyên môn mà dạy bằng kinh nghiệm của chính mình, bằng bao lần bịt tai lại, đặt mình vào vị trí của người điếc-câm”.

“Nhịp cầu” chênh vênh

Một buổi lên lớp của cô Thảo bắt đầu từ 6h sáng. Đây là thời gian để học viên có thể hỏi cô bất kể điều gì. 7h lên lớp. Các môn học mà cô phụ trách chủ yếu về kỹ năng sống, làm việc nhóm, giao tiếp, ứng xử và luật pháp.

Cô Thảo cho biết, khó khăn lớn nhất khi dạy người điếc-câm đó là họ hoàn toàn không có kiến thức, nhận biết về xã hội. Họ có thể được dạy một lần nhưng không được nhắc lại thường xuyên nên lại quên đi. Nhưng bù lại các em rất ham học hỏi, một khi đã làm cho các em tin tưởng, các em sẽ rất yêu quý và vâng lời.

Cô Thảo kể, một lần học viên của lớp lấy cắp đồ trong siêu thị bị công an bắt giữ. Khi được đưa về lớp, học viên đó vẫn không nhận lỗi với lý do: “Người nghe - nói có việc làm, có nhà cửa, có tiền mua được thức ăn mà còn tham nhũng. Người điếc-câm không có việc làm, không có tiền để mua thức ăn bị đói, lấy có chút thức ăn mà cũng bị trói...”.

Cách suy nghĩ của người điếc-câm cho thấy họ không hiểu quy định đạo đức của xã hội, chứ bản chất họ không xấu. “Lúc đó tôi phải giải thích thế nào là ăn trộm, ăn cắp, thế nào hành động hợp pháp để không bị công an bắt giữ; những người tham nhũng sẽ bị pháp luật xử lý thế nào... Lần khác có khách nước ngoài đến tham quan lớp học mang theo tài liệu. Một học viên thấy tài liệu hay, đã lấy 1 tờ để photocopy cho lớp. Các bạn khác phát hiện, đồng loạt tố cáo, lên án hành động lấy tờ tài liệu ấy. Để làm các em bớt giận, tôi phải giải thích mãi. Dù hơi mệt, nhưng tôi rất vui vì các em đã hiểu ăn cắp là xấu”.

Mấy chục năm dạy học là hàng nghìn ngày lên lớp, nhưng mỗi ngày đối với cô Thảo vẫn luôn là một nhịp cầu chênh vênh, khó khăn mới: “Như một đứa trẻ luôn tò mò về những cái chúng chưa biết, học viên luôn đưa ra những câu hỏi dây chuyền, móc nối với nhau và thật khó giải thích. Để học viên dễ hiểu, tôi phải cho ví dụ, kết hợp với những sự kiện, câu chuyện mà báo chí đưa tin... Hay để học viên nhìn nhận và đánh giá mọi việc đang diễn ra ngoài xã hội, tôi cho các em đọc báo rồi kể lại cho tôi nghe. Khi kể các em có thể thêm bớt chi tiết, rồi đánh giá đúng sai, đó là một cách học đơn giản nhưng hiệu quả”.

Có những vấn đề bắt đầu từ 7h sáng nhưng đến 14h vẫn chưa ngã ngũ, bởi học viên chưa thông suốt. “Nhiều lúc cảm thấy mọi sự cố gắng của mình không mang lại kết quả, muốn bỏ mặc tất cả. Nhưng khi học viên lại ra dấu: “Thảo cho ví dụ đi, cho ví dụ sẽ hiểu” mình lại cố gắng. Bởi mình có con bị điếc - câm mà còn chán thì ai có thể bám trụ với các em (?!)” - cô tâm sự.

Cô Thảo (phải) khoe áo dành cho học viên khiếm thính với tác giả. Ảnh : L.T

Gần cả cuộc đời gắn bó với người điếc - câm, cô Thảo có được những trải nghiệm rất giá trị. Cô chia sẻ: Học viên của lớp rất thích các chương trình thời sự nhưng không tài nào hiểu hết được nội dung. Bởi việc dùng thủ ngữ mất thời gian hơn diễn đạt bằng khẩu ngữ. Mặt khác từ điển thủ ngữ hiện nay chỉ có 1.600 từ, có nghĩa khả năng diễn đạt của người điếc-câm khá hạn chế.

Vì thế, việc “ra dấu” trên bản tin thời sự nên ngắn gọn, như kiểu dịch thoát ý từ ngôn ngữ này qua ngôn ngữ khác giúp người điếc-câm dễ hiểu. Cô Thảo ví dụ: “Nếu muốn hỏi “Con ăn cơm chưa?” thì chỉ cần ra dấu “cơm” và nhướng mặt lên là đủ.

Sắp bước sang tuổi 60 và đã bắc không biết bao nhiêu “nhịp cầu” cho những người điếc - câm, cô Thảo vẫn nghĩ những việc cô làm còn quá ít ỏi để có thể mang lại một cuộc sống bình thường cho họ. Cô tâm sự: “Trước khi nhắm mắt, tôi chỉ mong Hội người Điếc-Câm TPHCM được thành lập làm cầu nối cho họ với xã hội. Hiện tôi và con trai đang biên soạn thêm gần 400 cách ra dấu để trình lên Viện Ngôn ngữ và Tật học bổ sung vào bộ thủ ngữ hiện tại”.

Chia tay, tôi muốn nói lời cảm ơn cô bằng thủ ngữ, cô dạy tôi đưa hai bàn tay chụm lại lên miệng rồi xòe hai bàn tay về phía trước với ý nghĩa cái miệng nở hoa: “Ấy là cảm ơn đó con gái ạ!”.

[QC] Đăng tin tuyển dụng, tìm việc làm nhanh, uy tín tại trang Việc Làm Báo Lao Động.

Bình luận

Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu

Video xem nhiều nhất

Thủ tướng: Dù bận đến cỡ nào hàng ngày cũng đọc tin tức trên báo để lắng nghe ý kiến của nhân dân

Xem tại đây

Chiều 21/6, tại trụ sở Bộ Thông tin và Truyền thông, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đã tới dự và chủ trì buổi gặp mặt đại diện các nhà báo lão thành, các cơ quan quản lý và lãnh đạo các cơ quan báo chí trong cả nước nhân Kỷ niệm 91 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 – 21/6/2015).

Thủ tướng cũng cho biết, dù bận đến cỡ nào hàng ngày cũng đọc tin tức trên báo để lắng nghe tâm tư nguyện vọng, ý kiến của người dân, doanh nghiệp đối với các chính sách của Chính phủ, qua đó góp phần xây dựng một chính phủ kiến tạo, phát triển, trong sạch, vững mạnh, liêm chính, phục vụ nhân dân.

Thay mặt Chính phủ, Thủ tướng chúc đội ngũ những người làm báo Việt Nam luôn xứng đáng là những chiến sĩ kiên cường trên mặt trận tư tưởng-văn hóa, phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân, giữ vững “tâm sáng, lòng trong”.

“Cởi trói” cho doanh nghiệp: Truyền thông đứng ở đâu?

Xem tại đây

“Chỉ có tiếng nói của báo chí mới có thể đủ mạnh, đủ độ sâu rộng trong xã hội và tạo áp lực cho các bộ, ngành và tạo thuận lợi cho Chính phủ khi triển khai Nghị quyết 35.” Đó là nhận định của chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan về vai trò và trách nhiệm của báo chí, truyền thông đối với quá trình cởi trói cho doanh nghiệp (DN) theo NQ35 khi trao đổi cùng Báo Lao Động nhân ngày 21.6.

Câu chuyện có lẽ đang nóng nhất bây giờ là điều kiện kinh doanh thực hiện theo Luật DN và Luật Đầu tư với cái mốc 1.7. Báo chí rất nên vào cuộc về vấn đề này và làm được thì thực sự là báo chí sẽ có công rất lớn trong kỳ này.

DN đã lên tiếng nhiều rồi, nhưng họ lo sợ là khó có thể chống chọi được sức nặng của các bộ cũng như là các thủ thuật mà các bộ ngành có thể áp dụng để tìm cách tránh né việc bãi bỏ những điều kiện kinh doanh mà Luật DN và Luật Đầu tư không cho phép. Việc báo chí lên tiếng được thông qua những bài viết sắc sảo và sát sao về tình hình quốc tế và đưa ra tiếng nói mạnh mẽ từ DN thì sẽ giúp cho Chính phủ có một quyết tâm, đủ sức mạnh hơn để quyết định.

Vải thiều xuất khẩu sang Australia được chiếu xạ từ Hà Nội

Xem tại đây

Theo Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NNPTNT), Cục Bảo vệ thực vật đã nhận được thông báo của Bộ Nông nghiệp và Thủy lợi Australia chính thức công nhận Trung tâm chiếu xạ Hà Nội được phép xử lý chiếu xạ quả vải tươi xuất khẩu sang nước này.

Như vậy, vải xuất khẩu đi Australia sẽ được xử lý tại Hà Nội, không phải vận chuyển vào phía Nam, góp phần giảm giá thành của vải thiều xuất khẩu và tiết kiệm thời gian vận chuyển. Ông Hoàng Trung – Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật (Bộ NNPTNT) cho biết, nếu chiếu xạ và xuất khẩu tại phía Bắc, giá thành chiếu xạ vải thiều sẽ giảm từ 15 - 16 triệu đồng/tấn. Qua đó, nâng cao khả năng cạnh tranh của DN đồng thời cũng là động lực thu hút các DN tham gia nhiều hơn trong xuất khẩu quả vải qua các thị trường mới mở và các thị trường có yêu cầu kiểm dịch thực vật, vệ sinh an toàn thực phẩm khắt khe như: Hoa Kỳ, Australia, Nhật Bản…

Sắp thay đổi thước đo tính lạm phát

Xem tại đây

Văn phòng Chính phủ vừa có văn bản truyền đạt ý kiến của Thủ tướng Chính phủ giao Bộ Kế hoạch và Đầu tư chủ trì, phối hợp với các cơ quan liên quan sửa đổi Quyết định số 34/2013/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ ban hành Chính sách phổ biến thông tin thống kê Nhà nước để thay đổi niên độ báo cáo thống kê hàng tháng và thời gian phổ biến thông tin của một số chỉ tiêu thống kê.

Căn cứ đề xuất của Bộ Kế hoạch và Đầu tư về việc thay đổi niên độ báo cáo thống kê hàng tháng và sử dụng CPI bình quân so với cùng kỳ năm trước làm thước đo lạm phát của nền kinh tế, Thủ tướng Chính phủ đã giao Bộ Kế hoạch và Đầu tư chuẩn bị tài liệu, báo cáo Chính phủ tại phiên họp thường kỳ Chính phủ tháng 6.2016 về việc sử dụng CPI bình quân so với cùng kỳ năm trước làm thước đo lạm phát của nền kinh tế thay cho CPI tháng 12 năm hiện hành so với tháng 12 năm trước. Như vậy, “thước đo” để tính lạm phát của nền kinh tế sẽ thay đổi  nếu được Chính phủ thông qua.

3 khu công nghiệp tại Hưng Yên bị “gạch tên” khỏi quy hoạch

Xem tại đây

Thủ tướng Chính phủ vừa đồng ý điều chỉnh quy hoạch phát triển các khu công nghiệp (KCN) tỉnh Hưng Yên đến năm 2020. Theo đó, đưa ra khỏi quy hoạch 3 KCN với tổng diện tích 700 ha gồm các KCN: Bãi Sậy (150 ha), Dân Tiến (150 ha), Thổ Hoàng (400 ha); giữ nguyên diện tích 3 KCN gồm: Kim Động (100ha) và Lý Thường Kiệt (300 ha), Tân Dân (200 ha).

Thủ tướng Chính phủ yêu cầu UBND tỉnh Hưng Yên chỉ đạo Tổng công ty phát triển hạ tầng và đầu tư tài chính Việt Nam (Vidifi) chủ đầu tư 2 KCN Tân Dân và Lý Thường Kiệt huy động các nguồn lực để triển khai xây dựng.

Di dời hơn 5.300 hộ dân trên kênh rạch quận 8 TPHCM đến năm 2020

Xem tại đây

UBND TPHCM vừa có văn bản chỉ đạo về việc quy hoạch, chỉnh trang, di dời và tái định cư, cải thiện điều kiện sống cho hơn 5.300 hộ dân trên và ven kênh rạch trên địa bàn quận 8.

Chủ trương TPHCM đưa ra là sẽ thực hiện song song dự án di dời, tái định cư, cải thiện điều kiện sống cho các hộ dân trên và ven kênh đôi và cải thiện môi trường nước TPHCM (giai đoạn 3), mục tiêu là sẽ hoàn thành việc di dời trong năm 2020.

TPHCM giao Sở Kế hoạch Đầu tư nghiên cứu phân cấp cho quận 8 làm chủ đầu tư, đồng thời giao Ban Quản lý đầu tư xây dựng công trình giao thông đô thị TP nghiên cứu, tham mưu đề xuất rút ngắn thời gian thực hiện hoàn thành các thủ tục, quy trình để sớm triển khai, khởi công dự án Cải thiện môi trường nước - giai đoạn 3.



Xem tại đây

Kinh tế 24h: “Cởi trói” cho doanh nghiệp: Truyền thông đứng ở đâu?, vải thiều được chiếu xạ.