Bí mật những mảnh đời: Tình huống không thể lường

Bí mật những mảnh đời: Tình huống không thể lường

Tôi sẽ gọi Vi là chị nếu cô không quan hệ với bố tôi, bởi chỉ hơn tôi 10 tuổi. Lúc đầu, khi thấy bố tôi quen biết và có vẻ quý hóa Vi, tôi rất khó chịu và nhìn cô với đôi mắt ác cảm. Có lẽ bản tính ích kỷ, cố hữu của phái nữ chúng tôi trong lĩnh vực tình cảm đã khiến tôi có cái nhìn hẹp hòi về cô.
Mẫu hệ?

Mẫu hệ?

Ông vốn là giáo viên, vợ chồng đều vào tuổi thất tuần. Nghe bà kể, cả đời ông, công việc ở nhà chỉ loay hoay bên cái bàn giấy cùng cây viết. Mọi thứ trong nhà do bà lo toan từ ruộng vườn, gà qué, heo cúi, giỗ chạp... Ông là con trưởng và là con trai độc nhất nên được hưởng từ đường, hương khói cho ông bà, cha mẹ.
Chỗ của vợ ở đâu?

Chỗ của vợ ở đâu?

Có một câu chuyện ngắn mà tôi đọc được, đại ý: Cô gái yêu một người đã có vợ nên luôn tìm cách chiếm hữu người đàn ông ấy. Một lần có dịp đi chung xe với nhau, cô đã định lên ghế phía trước để ngồi cạnh người đàn ông ấy (đang cầm lái) nhưng anh đã nhẹ nhàng bảo chỗ ghế này chỉ dành cho vợ anh và lịch sự mời cô ra ghế sau ngồi.
Truyền thống

Truyền thống

Có những thứ rất… thịnh hành trong thập niên 80 bây giờ hoàn toàn đi vào cáo chung như đãi gạo chẳng hạn. Cái thời mà gạo nào cũng có sạn; gạo quốc doanh, càng rẻ tiền càng nhiều sạn. Muốn nấu nồi cơm đầu tiên phải biết đãi sạn.
Chuyện hiếm có thời nay

Chuyện hiếm có thời nay

Vợ tôi bị bệnh tim từ hồi trẻ, nhưng nhẹ. Thuốc thang chữa chạy, bệnh ổn định nên vẫn sinh hoạt bình thường. Đến năm 50 tuổi, trở nên nặng. Bác sĩ yêu cầu phải hoàn toàn tĩnh dưỡng, tránh mọi xúc cảm đột ngột sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Đặc biệt phải triệt để kiêng sinh hoạt chăn gối. Thương vợ nên tôi đã “giữ gìn” suốt từ bấy đến nay. Công việc ở cơ quan khá bận rộn, tôi lại nhận thêm việc làm ngoài để vừa tăng thu nhập, vừa mệt mỏi, đến khi lên giường sẽ đi vào giấc ngủ dễ dàng. Cũng năm đó, vợ tôi phải về nghỉ hưu theo chế độ mất sức.
Dân độc thân... sợ Tết

Dân độc thân... sợ Tết

Có người sợ Tết bởi áp lực của trăm công nghìn việc phải làm trong giới hạn thời gian hạn hẹp, có người sợ những khoản chi tốn kém đổ dồn vào ba ngày Tết ngắn ngủi, có người lại ngán những nghi thức xã giao, tiếp đãi rườm rà nặng tính hình thức… Nhưng có một nỗi sợ thầm kín khó gọi thành tên, nỗi sợ của những người cô đơn, do cách sống mà họ đã lựa chọn hay đôi khi vì một nguyên nhân khách quan sâu xa nào đó.
Khi cuộc tình tan vỡ

Khi cuộc tình tan vỡ

Khi yêu, dường như ai cũng muốn đi cùng với nhau đến cuối con đường. Tuy nhiên, ở đời có nhiều chuyện bất ngờ có thể xảy ra mà nhiều khi người trong cuộc cũng không thể tính trước được chuyện gì sẽ xảy ra. Chuyện gì sẽ xảy ra khi cặp đôi tan vỡ, đường ai nấy đi sau một thời gian dài yêu nhau?
Món quà Tết bất ngờ

Món quà Tết bất ngờ

Tôi năm nay 75 tuổi, về hưu đã đựơc 15 năm. Nhưng đến những dịp 20.11, Tết Nguyên đán hằng năm vẫn có nhiều người từng là học sinh cũ, cấp dưới đến thăm. Năm ngoái, trước Tết vài ngày, tôi nhận được một túi quà do một người xa lạ chuyển tới. Sau cú bấm chuông, người nhà ra mở cửa thì có một người phụ nữ lạ mặt đến đưa một túi quà nhờ chuyển cho tôi rồi đi ngay.
Đừng lãng phí dịp Tết

Đừng lãng phí dịp Tết

Cuối năm, nhà nhà lại rục rịch chuẩn bị, sắm sửa đón Tết. Trong không khí lâng lâng cùng với suy nghĩ mỗi năm Tết chỉ có một lần, nhiều người không ngại mở hầu bao để chi tiêu cho việc mua sắm dù có khi phải thắt lưng buộc bụng cả năm trời dẫn đến việc lãng phí không cần thiết.
Ai trả tiền?

Ai trả tiền?

Có một tình huống như sau: Một nhóm bạn cũ gồm các cặp vợ chồng được mời đi ăn uống do một cặp vợ chồng là doanh nhân thành đạt làm “chủ xị”. Ăn uống xong xuôi, tờ hóa đơn được đưa ra cho người vợ. Phu nhân sau khi liếc qua (mà chủ yếu là con số tổng cuối cùng) liền đưa cho chồng. Anh chồng cũng chỉ liếc nhanh con số tổng đó rồi vừa nói chuyện với bạn vừa đưa tay ra sau lấy ví tiền. Dứt khoát trong bàn có một, hai phu nhân cũng tò mò con số phải chi trả. Họ tò mò có nhiều lý do như đánh giá mức độ rẻ hay đắt (so với các món ăn vừa được thưởng thức) của nhà hàng, có thể sau này, dịp nào đó, họ mời bạn bè đến… Tuy nhiên, một vấn đề được đặt ra là trong bàn có người thắc mắc tại sao vợ để chồng trả tiền? Thắc mắc này có ngược đời hay không khi anh chồng là người làm ra tiền, việc anh trả tiền là lẽ đương nhiên?
Sự lặp lại ngẫu nhiên  của số phận

Sự lặp lại ngẫu nhiên của số phận

Cách đây 20 năm, tôi là một con bé 18 tuổi, ở nhà quê ra Hà Nội kiếm việc làm. Giữa lúc đang lớ ngớ chốn thủ đô thì tôi gặp Tiến, khi đó đang đứng đầu một công ty tư nhân. Sau một thời gian quan hệ, tôi đã ngã vào vòng tay anh lúc nào không biết. Tiến thuê nhà và chu cấp tiền hằng tháng để tôi sống. Tôi nghiễm nhiên thành vợ bé của anh, không phải làm gì, suốt ngày chỉ nghỉ ngơi, nghe nhạc. Chỉ thỉnh thoảng, anh mới rẽ đến thăm tôi, tranh thủ “yêu” chớp nhoáng. Anh nói thẳng với tôi là hiện tại chưa thể ly hôn vợ vì chị ấy đang ốm yếu, tháng nào cũng phải vào viện vài lần. Bỏ lúc này không nỡ, dư luận sẽ dị nghị. Nhưng anh cũng cho tôi biết là chị ta bị ung thư giai đoạn 1, cố gắng chữa chạy cũng chỉ kéo được cùng lắm là vài năm. Đến khi vợ qua đời, đợi qua giỗ đầu, anh sẽ chính thức sống hợp pháp với tôi. Phụ thuộc hoàn toàn vào Tiến, tôi không thể làm gì hơn là đợi mọi thứ sẽ đến. Nhưng tôi cũng tự thấy ớn lạnh khi nghĩ đến hạnh phúc của mình lại gắn liền với nỗi bất hạnh của một người đàn bà khác.
Đàn bà thích chụp hình

Đàn bà thích chụp hình

Sáng nọ, tôi đang lững thững dạo dốc chợ Đà Lạt thì một chị trung niên khều tay: “Em ơi, chụp hình giúp chị. Ghét mặt cái lão chồng, chị không thèm nhờ luôn”. Chị đưa điện thoại cho tôi, mắt liếc háy người đàn ông mặt rầu rĩ đứng cạnh.
Phụ nữ và... bóng đá

Phụ nữ và... bóng đá

Phụ nữ thường không hiểu vì sao đàn ông, nhất là chồng mình lại mê bóng đá mê muội thế. Việc gì 22 cầu thủ phải tranh nhau một trái bóng, chỉ để thực hiện mong ước cháy bỏng sút thủng khung thành đối phương?
Cái Tết đầu tiên

Cái Tết đầu tiên

Cô bạn đồng nghiệp trẻ hỏi tôi Tết nên mua gì làm quà cho nhà chồng? Sẽ chẳng phải vấn đề gì to tát nếu năm nay không phải cái Tết đầu tiên cô ấy làm dâu, dù không sống cùng bên chồng. Không dưng, cô ấy làm tôi nhớ về cái Tết đầu tiên bên chồng của mình, cái ấn tượng đầu tiên không hẳn vui hay buồn, nhưng rõ thật khó quên.
Năm tháng nguôi dần chuyện xót đau

Năm tháng nguôi dần chuyện xót đau

Em rất hay nhìn tôi - cái nhìn đặc biệt khác hẳn mọi đôi mắt khác. Nhưng tôi lại nhận rõ là em chẳng mấy theo dõi nội dung bài học mà tâm hồn cứ để đi đâu. Cũng không phải chuyện trên trời dưới bể gì mà rõ là em đang nghĩ đến tôi, đang ngắm tôi thì đúng hơn. Tôi tự cho rằng mình không đến nỗi chủ quan, ngộ nhận.
Cuộc hôn nhân dang dở

Cuộc hôn nhân dang dở

Người phụ nữ xinh đẹp ấy trẻ hơn nhiều so với tuổi ngoài 40 của chị. 15 năm trước chị kết hôn với người chồng hiện tại sau 3 năm yêu nhau. Khi theo đuổi chị, anh luôn yêu chiều và cung phụng mọi thứ cho chị. Anh lớn hơn 10 tuổi nên chị luôn cảm thấy mình trẻ con trước vẻ từng trải của anh. Chính vì vậy chị thường nghe theo những lời khuyên bảo, thậm chí là dạy dỗ của anh. Sau khi kết hôn chị sinh liền cho anh hai con, một gái, một trai.
Từ một tai nạn

Từ một tai nạn

Lúc đó khoảng 22 giờ. Không phải là đường phố chính nên không đông người qua lại. Đêm mùa đông nên nhiều hàng quán đã đóng cửa. Tôi đang đi xe máy trên đường với tốc độ rất chậm, đầu óc miên man nghĩ nhiều điều. Bỗng một cô gái - một phụ nữ thì đúng hơn - phóng xe vượt lên.
Những mùa Noel

Những mùa Noel

Thời gian qua nhanh như chiêm bao. Mới ngày nào, ông già Noel còn là niềm vui, mơ tưởng thần thánh cùng những món quà nôn nao của các con tôi - những đứa trẻ từ tuổi lên hai. Theo thời gian, những mùa Noel, Tết trôi qua, con lớn lên khiến cha mẹ phải giật mình.
Bố con mình là bạn

Bố con mình là bạn

Năm tôi lên mười, bố đem về một chiếc xe đạp và bắt tôi tập đi. Tôi ngồi lên xe, sung sướng, cười ngặt nghẽo, an tâm vì đã có bố giữ chặt phía sau. Bố hứa với tôi rằng sẽ không thả tay ra, sẽ chạy theo tôi mãi.
Ở lại Sài Gòn ăn Tết  cũng vui mà em!

Ở lại Sài Gòn ăn Tết cũng vui mà em!

Mấy hôm nay, cái Nga phòng bên cứ khóc rấm rức vì Tết này phải ở lại Sài Gòn. Nga 25 tuổi, quê Hà Tĩnh, vào Nam làm công nhân được 6 năm. 5 cái Tết kia, dù thưởng Tết ít hay nhiều, Nga đều về quê. Tết năm nay, Nga phải ở lại Sài Gòn vì công ty khó khăn nhiều tháng qua, nếu Nga về quê, tiền Tết chỉ đủ mua vé xe, không có dư để gửi biếu bố mẹ, nên Nga chọn ở lại.
Chuyện buồn từ cuộc điện thoại lúc nửa đêm

Chuyện buồn từ cuộc điện thoại lúc nửa đêm

Gần 12 giờ đêm, chuông điện thoại của tôi đổ dồn dập. Tôi giật mình thức giấc. Nhìn vào màn hình điện thoại, tôi thấy hiện lên một số lạ, không có trong danh bạ. Thông thường tôi không có thói quen nghe điện thoại của người lạ sau 10 giờ tối, mặc dù điện thoại vẫn luôn mở 24/24. Tôi chỉ nghe những cuộc điện thoại gọi đến sau 10 giờ tối nếu người gọi là người thân trong gia đình hoặc những cuộc gọi đã được hẹn trước. Linh tính đây là cuộc điện thoại rất khẩn cấp và người gọi đang thực sự rất cần nói chuyện, nên tôi nhấc máy, nhận cuộc gọi đến.

Video xem nhiều nhất

Nhóm tác chiến tàu sân bay Mỹ bắt đầu tuần tra ở Biển Đông nóng nhất hôm nay