Chuyện hiếm có thời nay

LĐĐS - 04 Nguyễn Đình San
Ảnh minh họa

Vợ tôi bị bệnh tim từ hồi trẻ, nhưng nhẹ. Thuốc thang chữa chạy, bệnh ổn định nên vẫn sinh hoạt bình thường. Đến năm 50 tuổi, trở nên nặng. Bác sĩ yêu cầu phải hoàn toàn tĩnh dưỡng, tránh mọi xúc cảm đột ngột sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Đặc biệt phải triệt để kiêng sinh hoạt chăn gối. Thương vợ nên tôi đã “giữ gìn” suốt từ bấy đến nay. Công việc ở cơ quan khá bận rộn, tôi lại nhận thêm việc làm ngoài để vừa tăng thu nhập, vừa mệt mỏi, đến khi lên giường sẽ đi vào giấc ngủ dễ dàng. Cũng năm đó, vợ tôi phải về nghỉ hưu theo chế độ mất sức.

Tôi hơn vợ 2 tuổi. Có một lần, vợ tôi nói với tôi trong khi cả hai người đều trằn trọc khó ngủ:

- Gần 30 năm chung sống, có với nhau hai mặt con. Anh đối xử với em không có điều gì có thể chê trách. Nay em bệnh tật thế này, anh thì còn rất sung sức, tráng kiện, em không muốn anh bất hạnh, phải hy sinh vì em.
Hiểu được ý vợ, tôi nói:
- Sao em lại nói vậy? Ai mong mang bệnh làm gì. Em phải yên tâm điều trị, nghỉ ngơi, sống vui vẻ mới khỏi được chứ.
- Nhưng em làm sao yên lòng khi thấy anh phải chịu đựng vì em?
Tôi không nói gì. Vợ tôi tiếp:
- Chúng ta lại chỉ có hai con gái. Em muốn anh có con trai...
Và vợ tôi đã rất thật lòng đặt vấn đề “chia tay” để tôi có thể tìm hạnh phúc mới. Theo ý vợ tôi thì nếu lấy người khác, tôi sẽ vừa không phải hy sinh, chịu đựng việc không được thỏa mãn..., vừa có thể sẽ có con trai. Như vậy sẽ khiến vợ tôi yên lòng. Hoài - tên vợ tôi - còn nói đây là sự tự nguyện. Nhưng tôi gạt đi, không chấp nhận. Song, Hoài vẫn một mực yêu cầu tôi như vậy, nói là nếu tôi nghe theo nguyện vọng đó thì bệnh mới có cơ may thuyên giảm. Bằng không thì có thể sẽ nặng thêm. Nói vậy mà vợ tôi lại khóc. Tôi cũng tuôn trào nước mắt. Suốt đêm ấy, cả hai chúng tôi đều không ngủ.
Năm tháng trôi đi. Tôi vẫn lao vào công việc, hết lòng chăm sóc và tạo mọi cơ hội để Hoài vui bằng việc luôn tìm cách đưa đi chơi đây đó, xem văn nghệ hoặc lui tới bạn bè. Mỗi lần Hoài đả động đến chuyện “chia tay”, tôi hoặc lảng chuyện khác, hoặc nghiêm sắc mặt, tỏ vẻ không hài lòng. Vợ tôi chừng có phần yên tâm, vui vẻ hơn trước. Ai nhìn thấy cũng nhận xét là khỏe ra. Tuy vậy, điều “cấm kỵ” đó vẫn phải được thực hiện triệt để.
Cuộc sống êm ả của chúng tôi đã trôi đi nhiều năm. Bệnh tình của vợ tôi thuyên giảm nhiều. Hai con gái chúng tôi lần lượt lấy chồng, ổn thỏa. Chúng tôi rất yên tâm. Đúng 60 tuổi, tôi về hưu. Cuộc sống hẫng hụt nhiều do tôi rời công việc. Cũng vì không còn gắn với vị trí công tác mà các nguồn “làm thêm” cũng không còn. Tôi trở nên nhàn rỗi. Do trời cho một sức khỏe quá “lý tưởng” nên ai cũng đoán lầm tôi trẻ hơn đến cả chục tuổi. Điều này khiến vợ tôi suy nghĩ, trở lại “yêu cầu” mấy năm trước. Tôi chỉ im lặng, không muốn tranh luận gì, tìm cách tảng lờ là tốt nhất. Nhưng... sự đời quả là lắm éo le. Có những điều đã xảy đến nằm ngoài dự định mà con người ta đã không thể cưỡng lại.
Đang buồn ở những ngày đầu mới về hưu, tình cờ tôi quen biết một người phụ nữ 42 tuổi tên là Luyến. Chẳng đến nỗi nào, thậm chí còn có thể nói được là có nhan sắc, vậy mà cô chưa hề có chồng. Sau này tôi mới biết cô đã từng có một mối tình kéo dài tới 5 năm với tất cả hy vọng, khát khao mãnh liệt nhất của tuổi trẻ. Nhưng rốt cuộc gã người yêu đã phản bội để lấy một cô gái khác tuy không xinh đẹp bằng cô nhưng là con gái độc nhất một gia đình giàu có, quyền thế. Từ bấy đến nay, Luyến trở nên “dị ứng” với đàn ông. Và cô đã chẳng để ý tới ai. Đến bây giờ, khi mơ một mái ấm với khát vọng cháy bỏng được làm mẹ thì cô đã quá lứa, nhỡ thì.
Tôi thấy Luyến có nhiều ưu điểm: Dịu dàng, hiền thục, khiêm nhường nên đã sẵn sàng giúp đỡ một số việc quan trọng mà chỉ tôi mới có thể làm. Tôi giúp cô vô tư mà không chờ đợi bất cứ sự đền đáp, trả ơn nào. Trong lòng tuy có nhiều cảm tình với cô, nhưng tôi không bộc lộ và thực tình, cũng chẳng có ý nghĩ gì hơn vì đã xác định từ lâu: Dẫu vợ tôi có thế nào, tôi cũng vẫn luôn đối xử trước sau như một, không thể để mọi người dị nghị gì. Giúp Luyến thành công, cô bày tỏ sự trả ơn. Tôi từ chối tất cả. Biết “bà xã” tôi bị bệnh tim, dẫu đỡ nhiều nhưng có thể bị nặng trở lại bất cứ lúc nào, cô đã đôn đáo khắp nơi để chữa chạy cho bà. Cô nói với tôi là có quan hệ thân thiết với một bà lang chữa bệnh tim nổi tiếng ở một tỉnh miền núi cách Hà Nội hơn 300 cây số. Và cô đã lặn lội lên tận nơi gặp bà để kiếm thuốc về cho vợ tôi. Sau khi uống nhiều thang, vợ tôi thấy trong người có biến chuyển khác hẳn: ăn ngon, không thường xuyên mất ngủ như trước. Đặc biệt là nhịp tim đập ổn định. Đi khám, bác sĩ vui mừng báo là bệnh đã khỏi đến 70%. Chỉ cần cố gắng sống vui, thoải mái là ổn. Tuy nhiên, vẫn phải thực hiện “kiêng” như trước.
Càng ngày, tôi càng có cảm tình với Luyến, nhất là sau lần cô tận tâm lên tỉnh miền núi xa xôi kiếm tìm thuốc hiệu nghiệm chữa bệnh cho vợ tôi. Hoài cũng rất quý trọng Luyến. Họ đã trở thành chị em thân thiết. Sau khi biết rõ hoàn cảnh của Luyến, vợ tôi lại càng thương. Và sau đó, khá đột ngột, trong một lần gặp gỡ, Luyến đã kể chuyện với tôi: “Em hết sức ngạc nhiên khi chị Hoài hỏi em: “Em thấy anh nhà chị thế nào? Em có tình cảm nhiều với anh ấy không? Về phía anh ấy, chị thấy rất quý mến em đấy”. Em nói với chị ấy: “Sao chị lại hỏi em vậy? Em rất quý trọng anh ấy, cũng như với chị. Em coi cả hai anh chị là anh chị ruột của em. Anh giúp em nhiều việc quan trọng, em phải có trách nhiệm đền đáp và yêu thương anh chị. Biết chị có bệnh, em có thể giúp. Thế là em làm với tất cả sự hào hứng và vô cùng hạnh phúc khi chị đã đỡ nhiều...”. Luyến cho tôi biết là Hoài đã đặt thẳng vấn đề: “ Hãy thay chị làm vợ, nâng khăn sửa túi cho anh ấy”. Vợ tôi đã kể rõ ngọn ngành sự thể cho Luyến biết. Hoài nói rằng rất thương Luyến và tôi, cũng mong tôi có con trai thì vợ tôi sẽ an lòng. Luyến cũng cho tôi biết là Hoài đã nói chuyện rất nghiêm túc, gần như là tha thiết mong Luyến thực hiện ước nguyện của Hoài, chứ không có chút gì thể hiện sự hờn giận hoặc buồn phiền, tự ái. Qua Luyến, tôi hiểu vợ tôi rất ghi nhận, khen tôi là một người chồng chung thủy, rất có trách nhiệm với vợ con, rất có tình nghĩa, chăm sóc vợ khi đau yếu. Là một người đàn ông trí thức, có nhiều điểm mạnh, lại phong độ, trẻ hơn tuổi nhiều nhưng tôi - trong ý nghĩ của vợ - sống nghiêm túc, đứng đắn, khiến vợ tôi yên lòng. Nay vừa thương tôi, vừa thương Luyến, Hoài rất mong Luyến không ngần ngại gì, làm theo tình cảm tự nhiên của mình và cũng là chiều theo ý vợ tôi.
Thưa các anh, chị. Thú thực là tôi rất yêu Luyến, và cô ấy cũng có cảm tình với tôi. Tôi còn biết rõ là Luyến rất mong muốn có con, kể cả khi không gặp được ai phù hợp, sẽ tính chuyện kiếm con nuôi. Nếu không có quan hệ với vợ tôi, chắc chắn cô ấy sẽ dễ dàng đến với tôi. Nhưng nay vợ tôi lại chủ động “se duyên” cho tôi với Luyến, tôi cứ thấy nó trớ trêu làm sao. Không phải một lần mà nhiều lần, vợ tôi đặt vấn đề đó nghiêm túc. Theo các anh, chị, vợ tôi làm vậy có thực lòng không, và tôi có nên thực hiện theo ý Hoài để sống với Luyến?
(Phạm Đình Đại - Cán bộ về hưu ở Q.Ba Đình, Hà Nội)

Ý định của bác gái là thực lòng. Đơn giản chỉ vì bác ấy ái ngại khi bác còn khỏe mạnh, mà phải “hy sinh” chuyện gối chăn. Bác ấy cũng rất quý, thương và biết ơn cô Luyến-là ân nhân của mình. Bác có thể sống và sinh con với Luyến sau khi đã ly hôn vợ chứ không thể vừa đang có vợ, lại có quan hệ với Luyến vì như vậy là vi phạm  pháp luật. Sau khi ly hôn, bác vẫn đi lại chăm lo cho bác gái như trước, thậm chí là hơn trước. Chắc cô Luyến sẽ hiểu điều này và không “ghen ngược”. Như vậy, lương tâm bác sẽ có phần thanh thản hơn.Tuy nhiên, trước khi thực hiện việc này, bác vẫn nên bàn bạc, thống nhất kỹ thêm với bác gái.
Nhà văn-TS. Nguyễn  Đình San

 

[QC] Đăng tin tuyển dụng, tìm việc làm nhanh, uy tín tại trang Việc Làm Báo Lao Động.

Bình luận

Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu

Video xem nhiều nhất

Chó đen hung hăng tấn công bị kangaroo cho “uống no nước“