Tản mạn: Dầu cao “Sao vàng”

Tản mạn: Dầu cao “Sao vàng”

Không thể ngờ hộp dầu cao Sao vàng bé nhỏ giá bán chỉ có 2 hào trên toàn miền Bắc trước ngày thống nhất đất nước lại là mặt hàng dược phẩm đầu tiên (và hình như là duy nhất) được xuất khẩu khá mạnh trên thị trường Đông Âu. Có năm lên đến vài chục triệu hộp.
Tản mạn: Cây trên phố và phố trên cây

Tản mạn: Cây trên phố và phố trên cây

Đã nói đến cây ở phố thì dĩ nhiên là cây trồng có chọn lọc. Cây mọc tự nhiên trong thành phố có lẽ chỉ vài cây si, cây bồ đề ban đầu mọc kí sinh trên những cây khác. Sau đó dần tiêu diệt cây chủ để thế chỗ. Hà Nội là nơi trồng khá nhiều loại cây đặc biệt không có mặt trong rừng tự nhiên của Việt Nam. Và việc lựa chọn cây trồng cũng biến đổi theo hướng thời thượng trong từng giai đoạn.
Tản mạn: Tháng năm trùng điệp

Tản mạn: Tháng năm trùng điệp

Chẳng có lý do gì. Tự dưng ký ức như chiếc bè cứ thế mang mình đi... Tòa soạn chuyển về tòa nhà mới gần ngoại ô. Từ Đông Bắc lên họp. Đồng nghiệp hầu hết là người trẻ lạ, mình cũng thành lính lạ.
Chuyện dọc đường: Ba Sướng viết giấy từ chồng

Chuyện dọc đường: Ba Sướng viết giấy từ chồng

Chị Ba Sướng ở một nơi xa xôi gọi điện cho tôi bảo “em chính thức đưa đơn ra toà ly dị chồng”. Hồi sau chị nhắc lại, chắc bị ảnh hưởng bởi phim cổ trang chiếu suốt ngày trên tivi, chị nói “kể như em viết giấy từ chồng, anh ạ”.
Con sáo nhỏ

Con sáo nhỏ

Tôi gặp lại con bé ở khu chợ cóc dành cho dân lao động ở vùng ngoại ô Sài Gòn vào chiều muộn. Thấy tôi, nó gọi lớn, vẻ mừng rỡ. Má nó, dáng tất tả, đi lại, trên mặt thoảng chút bối rối: “Cứ nghĩ đợt rồi về ở hẳn, đặng cho con Hằng đi học, nhưng tính tới tính lui, lại tha nhau lên đây”.
Tản mạn: Người không đến

Tản mạn: Người không đến

Bác sĩ Trần Ngọc Lương đứng trước ống kính hơi run. Tôi nghĩ người từng trải, tự tin như ông mà run thì thật lạ. Hình như ông đang mong chờ ai đó.
Tản mạn: Tiền mặt

Tản mạn: Tiền mặt

Yên vị ở cái ghế ngay cửa lên xe buýt, bà cụ sột soạt lấy từ túi áo bà ba túi nylon nhỏ, lựa 6.000 đồng bạc lẻ mua một vé xe. Bà bạn già huých tay chị thì thầm, “đấy, có phải chỉ mỗi tao bọc tiền vào túi nylon đâu”. Chị lắc đầu cười. Thì vừa mới xong, cô tiếp viên trên xe, vừa dứt xé vé cho chị và bạn, vừa ngạc nhiên nhìn bạn lấy tiền từ trong túi nylon.
Chuyện dọc đường: Nhuyễn kiếm

Chuyện dọc đường: Nhuyễn kiếm

Ba mươi năm trước, trong một chuyến lên núi Bạch Mã ở Huế luyện võ, tôi có cơ duyên hiểu được chữ “mềm” với một cách hiểu mới, khác với sách vở từng được đọc.
Tản mạn: Từ biệt ở Thessaloniki

Tản mạn: Từ biệt ở Thessaloniki

Chúng tôi rời thành phố khi trời còn chưa sáng. Những chiếc xe thưa thớt chạy. Đèn đường lác đác mờ tỏ. Bầu trời màu xanh đục vẫn thiêm thiếp chờ đợi ánh lê minh.
Tản mạn: Thành đạt rồi, đưa mẹ đi chơi

Tản mạn: Thành đạt rồi, đưa mẹ đi chơi

Hai ngày cuối cùng của tháng 5, ả con được “bung lụa”, bữa trưa, bữa chiều không phải ăn cơm nhà: Bữa cô chủ nhiệm dạy văn đãi cả lớp chè đậu đỏ, bữa toàn khối chín liên hoan chia tay cuối cấp và làm lễ tri ân, tráng miệng cũng chè đậu đỏ, bữa thầy dạy thêm Anh văn đãi chè đậu đỏ “ly bự tổ chảng, ngon lắm”.
Chuyện dọc đường: Với Lưu Công Nhân

Chuyện dọc đường: Với Lưu Công Nhân

Tôi quen biết họa sĩ Lưu Công Nhân từ những ngày còn làm việc ở một tờ báo ở TPHCM. Ngoài viết, tôi còn minh họa cho truyện ngắn cuối tuần, việc minh họa của tôi được hiểu như “lính cứu hoả”, khi những họa sĩ cộng tác với báo bận rộn hay vắng mặt thì tôi đảm nhận “chữa cháy“ cho kịp ra báo, ngang xương tôi trở thành “họa sĩ”.

Video xem nhiều nhất

Công nghệ 360: Bạn có biết rêu cũng có thể sản xuất ra điện