Trang thơ

LĐCT - 3

Chợ quê Chưa nghe hết tiếng đêm trôi Đã nghe thì thầm ngọn gió Sương rơi ướt mềm cây cỏ Mới hay là xuân sắp về

Ai bày ra buổi chợ quê

Mà nghe đậm đà hương Tết

Nắng phơi đầy con ngõ hẹp

Hoa cau rụng trắng đường về

 

Làng tôi núi bọc bốn bề

Ấp yêu như vòng tay mẹ

Ôm tôi cả thời thơ bé

Bao ngày trôi dạt xa quê

 

Làng xưa cứ mỗi lần về

Lời ru dịu mềm ngọn gió

Không còn mẹ ra đầu ngõ

Mà nghe ai gọi thì thầm

 

Làng Ba mươi Tết chợ đông

Bày bao phận đời khốn khổ

Mấy ai từ làng ra phố

Mà quên buổi chợ quê nghèo

 

Ai bày ra giữa chợ quê

Cây đòn gánh cong đời mẹ

Chiếc nón cong vành dâu bể

Cho đời con được thẳng ngay

 

Ai bày, nào có ai bày

Mình tôi ra chợ chiều nay

Ngồi chỗ mẹ ngồi thuở ấy

Mà sao đôi mắt cay cay...

NGUYỄN NGỌC HẠNH

Trang thơ ảnh 1

Chết bên hồ

Chim hải âu trắng muốt rớt từ trời

sau phát súng săn

Cô gái trẻ người Nhật đóng vai Nhina

Trong kịch “Chim Hải Âu” của Tsekhov

 

Chết trên sân khấu từ viên đạn ở phía khác

 

Tôi cũng chết, và

thấy mình sống lại

trong giọt lệ long lanh từ thiếu nữ ngồi xem…

(Xem vở “Chim Hải Âu” của Đoàn Nhật dự Liên hoan quốc tế sân khấu 
thử nghiệm lần 3, tháng 11.2016 Hà Nội
)

Trang thơ ảnh 2

Điệu chèo xuân

Lẳng lơ như thể Thị Màu

nỗi oan Thị Kính làm đau lòng người

Súy Vân giả dại khóc cười

điệu Chèo xuân… vẫn ngàn đời đắm say.

 

Quạt hồng xoay khéo bàn tay

nón quai thao cứ nhẹ bay mái đình

đâu đâu ta cũng nhớ mình

điệu chèo xuân… vẫn vẹn tình quê xưa.

LÊ HUY QUANG

Trang thơ ảnh 3

Tinh vân

Ban đêm

Những hầm mỏ như bầy thú hồng hoang ngủ vùi với vết thương tê dại

Và bầu trời còn phun mãi những tinh vân

Những tinh vân trắng xanh rớt xuống những cánh rừng

Những ngôi nhà nở đầy hoa dền gai ánh trăng mờ vắng lạnh

Dòng sông câm như dải khăn tang

Giữa muôn ngàn tinh vân biến đi không dấu vết

Có một mảnh nhỏ đậu mãi trên vừng trán không ngủ

Và để lại những câu thơ buồn chết người đến tận ban mai...

NGÔ MAI PHONG

Trang thơ ảnh 4

Đôi mắt cô gái Chăm

Em đừng nhìn anh như thế

Đôi mắt sâu thẳm bất chấp thời gian

Thà em cười

Thà em nói

Thà nước thét gào cho anh biết suối sâu

Thà mây bay trên làng Chăm cho anh choàng khăn thổ cẩm

Em đừng lặng im được không em

Và đừng nhìn anh như thế

Phố trôi cuồn cuộn nhịp sống ầm ào

Mỗi góc phố anh vẫn gặp ánh mắt em thăm thẳm

Anh có trốn đâu

Sao ánh mắt em không tha anh hủy diệt

Làng Chăm hôm nay thắp lửa bập bùng

Tiếng trống Pranung

Anh đi khắp thời gian hiếm hoi màu xanh lá

Đan những nhớ thương vào nhau để tự sưởi ấm mình

Anh không tìm được em giữa bạt ngàn giọng hát

Nhưng anh rất thường xuyên bị cầm tù bởi ánh mắt có lửa

Em đừng nhìn anh nữa

Kẻo anh tan chảy như mật nho cuối mùa...

Và biết đâu có ngày anh sẽ chịu thua...

HUỲNH DŨNG NHÂN

Đường hoa rụng

Ước gì em có thể nhìn xa hơn khoảnh khắc anh hôn em

Dấu môi nào còn ấm đã le lói tuyệt vọng

Yêu thương nào vừa thắm đã dịu phai

Sợ một ban mai không anh

Chỉ suy nghĩ thôi đã xót xa lạnh dần mắt dại

Hàng phượng vĩ rùng mình đổ lửa

 

Tất cả đã sẵn sàng cho một cuộc ra đi

Cả giọng chim gù cũng xót xa dao cứa

An ủi làm gì câu duyên nợ

Chia ly là chia ly

 

Hút bóng người xen lẫn hoài nghi

Hút bóng nắng chưa đủ nồng ân nghĩa

Đường hoa rụng bời bời

Những ngày buồn…

Thong thả sẽ dần qua!

PHẠM VÂN ANH

[QC] Đăng tin tuyển dụng, tìm việc làm nhanh, uy tín tại trang Việc Làm Báo Lao Động.

Bình luận

Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu

Video xem nhiều nhất

Smartphone chụp ảnh 3D đầu tiên trên thế giới có gì đặc biệt