Chỉ khi sếp rinh được cục cưng thứ ba, thì các phó mới có thể nghĩ đến việc sở hữu thêm một con thú cưng nữa.

Cả công ty, ai cũng tìm cách chiêm ngưỡng dung nhan mỹ miều của Ki Ki. Người khen Ki Ki như một chùm anh đào rung rinh trước gió (nàng đến từ xứ sở hoa anh đào mà). Người khen sếp có con mắt tinh đời, chọn chó như chọn người. Người thì vừa khen Ki Ki lại vừa ca Totoro, con chó cưng đầu tiên của sếp (cũng đặt theo tên của một chú cẩu trong phim), đã quá thân thiết với cả công ty. Có người còn xa gần so sánh, tuy diện mạo Ki Ki không cao lớn bệ vệ như cô chó Connie nhưng lại có thần thái cao quý chẳng khác gì cục cưng của tổng thổng V.Putin.

Tôi không chịu lép. Khi mọi người ra sức hết khen Ki Ki rồi con Totoro và dốc sức cho những lời tụng ca có cánh dành cho chủ của chúng thì tôi ho khan một tiếng, hắng giọng hai cái, mào đầu vắn tắt rồi rút tỉa những ý hay trong bài diễn văn của luật sư Georges Graham Vest (được xem là một trong những bài diễn văn kiệt xuất của nhân loại mà tôi cóp trên mạmg và cố sức học thuộc) bào chữa cho con chó trung thành của thân chủ ông ta. Tôi rưng rưng đọc:

- Duy chỉ có người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ ta, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở, đó là con chó của ta…

Sếp cúi xuống, nâng báu vật Ki ki trên đôi tay. Rồi bằng cái giọng xúc động, sếp lặp lại:

- Người bạn không bao giờ bỏ ta, không bao giờ vô ơn hay tráo trở…

Thấy đoán trúng mạch cảm xúc của sếp, tôi bơm tiếp:

- Con chó trung thành sẽ hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này…

Sếp lướt mắt nhìn một lượt những kẻ cố thể hiện lòng tận tụy trung thành rồi nói đôi mắt nhòe lệ:

- Trung thành… đó chính là đức tính mà tôi cần ở tất cả các anh các chị!

* * *

Giữa buổi chiều hôm sau, sếp gọi tôi vào phòng làm việc và thật bất ngờ: sếp quyết định cho tôi được thăng chức.

Hóa ra, việc bổ nhiệm nhiều khi cũng từ năng lực của cái lưỡi. Từ phó phòng, sau khi biết trích đoạn bài diễn văn đúng chỗ đúng nơi đúng thời điểm, tôi được ngồi vào cái ghế trưởng phòng mà mấy tháng qua còn trống bởi sếp còn đo đếm lòng trung thành. Vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa từ tốn nhưng trong lòng tôi lại thầm cảm ơn những con cún yêu của sếp và lầm thầm khấn vái vong linh luật sư Georges Graham Vest tiếp tục phù hộ độ trì cho những kiếp trung thành.

Với chức trách mới, tôi phải tối mặt tối mũi với công việc, nhất là việc quà cáp điếu đóm và tiệc tùng của công ty. Khổ hơn cả có lẽ là việc tổ chức tiệc sinh nhật của các chú chó.

Tiệc sinh nhật dĩ nhiên là tổ chức ngoài giờ làm việc và thường vào buổi tối. Khách mời, sinh nhật chó dĩ nhiên là phải có những bạn… chó. Mà mời chó phải mời chủ nhân của chúng. Chủ nhân lắm khi không chỉ là một, nhiều lúc cả đôi vợ chồng, lắm lúc phải mời cả những đứa con của họ. Bởi, thời này, những người thật sự nhiều tiền lắm của, người ta tránh cái việc khoe xe, khoe nhà, khoe đất, khoe châu báu, khoe tài khoản… Họ thường chưng diện sành điệu bằng các mối quan hệ và những chú chó trung thành. Mà đã là chó thì con nào cũng đi bằng bốn chân, dù chúng được đặt những cái tên theo xuất xứ giống nòi, nào Ki ki, Totoro, Peritas, Milou, Finot, Toby, Titac… Và một khi đã di chuyển bằng hai chân trước rồi hai chân sau thì con nào cũng khoái ị bậy, dù dưới chân chúng được trải tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ.

Con Totoro trong ngày sinh nhật, lộng lẫy trong chiếc áo gi-lê thắt nơ bươm bướm cũng chui xuống góc bàn làm bậy, lập tức vài ba chú cún cưng khác cũng a dua, làm theo. Tôi toát mồ hôi, lăng xăng chạy tới chạy lui, huy động từ bồi bàn đến tiếp tân lao vào hốt dọn, lau chùi, xịt nước hoa và canh chừng... cái đuôi của chúng.

Khi mọi người tiếp tục chạm ly chúc mừng vừa chó lẫn người, thì cái di động trong túi tôi rung lên. Tôi lẻn ra ngoài, áp tai vào điện thoại. Vợ tôi vừa nói vừa thở:

- Anh phải có mặt để thắp đèn sinh nhật cho cu Bi!

- Anh… anh về trễ một chút.

- Không dây dưa thêm giây nào hết. Nội ngoại cô chú cậu dì bạn bè đủ mặt cả chỉ thiếu mỗi mình anh!

- Em với mọi người thông cảm, anh… anh kẹt sinh nhật… sếp anh.

- Sinh nhật sếp anh tuần trước em cũng có mặt, anh quên rồi sao? À, hay anh đang kẹt với con nào?

Nghe tiếng giận dữ của vợ, tôi ấp úng:

- Anh kẹt tổ chức… sinh nhật cho con… Totoro.

- Totoro? Anh nói sinh nhật con Totoro? - Vợ tôi gầm lên -Vậy là lâu nay anh đã lừa dối tôi, anh có con riêng…

Tôi chết điếng khi nghe tiếng òa khóc kêu gào của vợ. Tôi hét to vào điện thoại:

- Em hiểu lầm rồi. Totoro là con chó của sếp anh.

- Anh nói sao? Sinh nhật… chó… Trời ơi… trời ơi… anh có còn là con người nữa không?!

Tôi rụng rời buông điện thoại. Tôi có tắt thở lìa đời, có lẽ vợ tôi cũng không khóc thảm như vậy.

Ngỡ như, viết truyện ngắn hài hước dễ, nhưng hóa ra thật khó. Không chỉ văn chương, mà sân khấu cũng vậy. Làm người ta buồn chứ chưa dám nói là khóc có lẽ còn dễ hơn nhiều để cười. Nước mình giờ lắm chuyện phải cười, nên cười, nhưng viết để người ta cười, quá khó.

Trong văn chương ta, xưa nay đã hiếm, nhà văn nữ viết lại càng hiếm. Bích Ngân, dân xứ Cà Mau - quê hương chuyện "bác Ba Phi" hình như đang cố gắng "nối nghiệp". Một nhà văn có bản lĩnh, thế mạnh ở những chuyện thế sự, đã từng thành công qua các thể loại tiểu thuyết, truyện ngắn "nghiêm túc", và nhiều năm qua lại thỉnh thoảng thích cười...

Tôi nghĩ Bích Ngân... có duyên trong những truyện ngắn để người ta cười. Và quan trọng hơn, là sau đó để ngậm ngùi... Y Trang

 

Họ tên: Trịnh Bích Ngân, quê quán Cà Mau, Hội viên Hội Nhà văn TPHCM, Hội viên Hội Nhà văn VN, hiện sống và làm việc tại TPHCM.

Đã xuất bản sáu tập truyện ngắn, một tập tiểu thuyết và ba kịch bản sân khấu.