Với nửa bên kia: Nhân mùa Vu lan

LĐCT - 32 PHẠM THỊ

Mưa lê thê cả đêm, sáng nay khi vào Facebook, đã thấy rất nhiều bạn viết về mẹ, mùa Vu lan bắt đầu. Mùa để nói về mẹ, về cha. Và những người đã được làm mẹ, làm cha cũng nói về tình cảm của mình với những đứa con. Những điều ấy thật tốt đẹp, tuy nhiên, cũng phải nghĩ rằng, làm mẹ hoàn toàn không dễ.

Khi chúng ta yêu thương ai, chúng ta nói về họ, nói bất cứ đâu. Trên mạng xã hội, chúng ta gặp những đứa bé đáng yêu lắm dù chưa hề biết mặt, qua những lời kể của mẹ chúng. 80% trang cá nhân của các bà mẹ trẻ là để nói về con. Rất ít bà mẹ yêu con và kể lại con một cách hoàn toàn tự nhiên. Chủ yếu là để kể mẹ yêu con thế nào, con nghịch ngợm ra sao. Mọi người biết về đứa bé từ điểm số ở trường cho đến bát mỳ ăn tối. Những đứa trẻ nhỏ có thể không quan tâm, nhưng tôi thấy những đứa lớn không hề thích điều đó. Có những chuyện như một người mẹ vào Facebook, tag tên tất cả bạn bè, yêu cầu họ vào trang này trang kia bình chọn cho con mình lọt vào vòng trong một cuộc thi nào đấy. Được yêu cầu, bạn bè tất nhiên sẽ làm. Nhưng thể nào cũng có người nói sau cuộc thi, con bé đó, hay em đó được chọn là bởi mẹ em đã làm như vậy… Không trách, nhưng quả thật cũng không nên… Đứa con phải biết ơn mẹ và mẹ nó phải cám ơn bạn bè, những người thậm chí không biết cả tên thật, trong khi thành công của nó có thể hoàn toàn là tự nó. Nó có thể ngước mái đầu ngây thơ reo lên với mẹ thành công của nó. Và nó sẽ khóc khi biết mẹ nó đã can dự vào cuộc thi mà nó tham gia thế nào. Với tình yêu, cũng có khi chúng ta cướp mất hạnh phúc của một đứa bé.

Hôm trước, em khóc vì câu chuyện người mẹ trẻ ung thư ở giai đoạn di căn đã từ chối con đường sống của mình để đứa con trong bụng được ra đời. Người mẹ ấy tràn khí màng phổi, hạch dày đặc hai bên cổ, khối u trung thất khiến không thể thở được, chỉ có thể ngồi. Và ngồi như thế, chị cầm cự với cuộc đời để con được sinh ra. Người mẹ đáng kính ấy đã mang lại một điều gì đó thật trong sáng và tốt đẹp cho chúng ta về tình mẫu tử thiêng liêng trong khoảng thời gian đầy những sự kiện đau buồn của thế giới và nỗi lo ô nhiễm khủng khiếp của đất nước.

Ước mong một ngày thật sớm, người mẹ ấy được ôm con mình vào lòng, áp mặt vào má con, và hiểu chọn lựa của mình là đúng đắn bởi trên đời chẳng có hạnh phúc nào lớn lao hơn thế, đã không trở thành hiện thực. Người mẹ dũng cảm đã mất. Nhưng em thật sự ngại khi nghe trên rất nhiều tờ báo, rằng chị ấy đã hy sinh cuộc sống vì con. Chị chọn cách đau đớn về mình để giữ con, chứ ung thư đến giai đoạn ấy, dù xạ trị kịp, cũng khó mà sống được. Nói riết điều ấy, đứa bé vừa ra đời đã thành mắc nợ. Em nghĩ, là mẹ, ai cũng chọn cách ấy, nên nhấn mạnh sự hy sinh quá có khi phụ lòng người đã khuất. Người đã cho không bao giờ cần kể ơn, là người mẹ.

Đấy là một trường hợp đặc biệt. Còn những người làm mẹ thông thường đều hiểu những đứa trẻ thơm mùi sữa rồi sẽ xa dần vòng tay mình, vẫn biết thế, nhưng ngay cả khi lắng nghe những bước chân con đi xa dần trong khoảng không gian ấu thơ chật chội, trong giàn giụa yêu thương và nước mắt, người mẹ nào cũng hạnh phúc vì con mình đã lớn.

Hạnh phúc ấy là mãi mãi, và mãi mãi…

[QC] Đăng tin tuyển dụng, tìm việc làm nhanh, uy tín tại trang Việc Làm Báo Lao Động.

Bình luận

Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu

Video xem nhiều nhất

Hé lộ nguyên nhân Note 7 phát nổ