“Kình ngư” một chân nổi tiếng miền Trung

LĐĐS - 25 Phố Nhơn

Thuở nhỏ, ông Hồ Ngọc Lang (SN 1962, ở thôn Tân Hải, thị trấn Cam Đức, huyện Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa) không may dẫm phải mìn nên chỉ còn lại một chân. Dù “bánh lái” chỉ còn lại một nửa nhưng ông vẫn chọn nghề thợ lặn để mưu sinh. Hơn 40 năm “kết bạn” với thủy thần ở đầm Thủy Triều, “kình ngư” một chân này đã trở thành một tay thợ lặn nức tiếng miền Trung.

“Kình ngư” một chân nổi tiếng miền Trung ảnh 1
“Kình ngư” một chân Hồ Ngọc Lang. 

“Kình ngư” một chân

Ở tuổi 54 nhưng ông Lang vẫn còn khỏe mạnh như trai tráng trong làng. Được biết, ông sinh ra trong một gia đình nghèo đông anh em, cuộc sống khó khăn nên ngay từ nhỏ đã theo cha lên rừng đốn củi. Năm 9 tuổi, trong một lần đi rừng, ông không may dẫm phải mìn còn sót lại trong chiến tranh nên sau đó chỉ còn lại một chân. Tuy nhiên, không đầu hàng số phận, ông ra sức luyện tập để việc đi lại và sinh hoạt được thuận lợi mà không nhờ người thân giúp đỡ. Lớn lên, do không có vốn liếng, ông đành chọn mưu sinh với nghề thợ lặn.

Ông kể: “Ngày đầu tiên tôi đi lặn, nhiều người ở trong làng bảo chân tôi như thế thì làm sao mà lặn, ở nhà cho yên phận chứ lỡ chuyện gì thì làm khổ gia đình. Họ còn bảo, người lành lặn làm cái nghề này còn chẳng ăn ai, huống chi còn què cụt như tôi. Họ nói thì mặc họ, tôi bỏ ngoài tai rồi lao xuống nước và lặn một mạch khiến mọi người đứng trên bờ ai cũng ngỡ ngàng”.

Năm 25 tuổi, ông được người mai mối và kết duyên với bà Nguyễn Thị Mai (SN 1963, người cùng làng). Đến nay, 5 người con của vợ chồng ông đã có gia đình và đa phần đi lập nghiệp ở nơi khác, chỉ còn người con trai đầu ở lại với cha mẹ. Dù lớn tuổi, con cái đã có cuộc sống ổn định nhưng ông Lang vẫn gắn bó với nghề. “Bỏ nó không được đâu. Mình sống là nhờ nó hết cả đó. Con cái tụi nó cũng bảo tôi nghỉ đi cho khỏe nhưng bỏ nghề được ít ngày thì lại nhớ, thế là lại đi. Những ngày mưa gió, tôi ở nhà mà thấy trong lòng khó chịu, có lần phải trốn bả để đi, khi về bả la ghê gớm. Nhưng đã nghiện rồi thì biết làm sao”, ông Lang tâm sự.

Theo ông Lang, để có thể ở dưới nước trong thời gian khoảng 2 tiếng/lần lặn, ông phải buộc vào mình 1 khối lượng chì nặng 20 kg và mặc áo lặn để góp phần giữ nhiệt cho cơ thể vào mùa lạnh hoặc những khi lặn quá lâu. Ông chỉ nổi lên khi có việc cần thiết, còn không thì cứ ở lì dưới đáy đầm để kiếm sống. “Do nước đầm không còn trong như ngày trước nên khi lặn xuống phải dùng kính bơi, cộng thêm việc cào xới đáy đầm nên tầm nhìn hạn chế. Việc thu nhặt hải sản chủ yếu dựa vào cảm giác của các ngón tay, từ kích thước hải sản đến việc phân biệt đó là loại hải sản nào. Dù vậy, mỗi ngày nếu lặn 6 tiếng thì tôi cũng kiếm được gần 500 ngàn đồng. Ngày nào mệt cũng kiếm được 150 - 200 ngàn đồng, có khi còn cao hơn”, ông Lang vừa nói vừa cười.

Một chân, lặn giỏi, không chịu bỏ nghề dù đã lớn tuổi, chính những điều ấy khiến người dân gọi ông Lang là “kình ngư” một chân.

Dày dạn kinh nghiệm

Sau nhiều năm theo nghề, ông Lang còn tích lũy được nhiều kinh nghiệm khi lặn ở đầm Thủy Triều dài hơn 20 km này để truyền lại cho người trẻ. Theo ông, nghề lặn vất vả nhiều hơn so với các nghề sông nước khác. “Ở đầm Thủy Triều, đoạn sâu nhất cũng khoảng 7 mét nước, người lặn có thể đi bộ dưới đáy đầm như đi trên bờ một cách thoải mái. Để làm được điều đó, tôi phải dùng chiếc chân giả cũ kỹ của mình mới có thể đi được”, ông Lang cho biết.

Không như bao thợ lặn bình thường khác, vì mất một chân nên trọng lượng cơ thể của ông Lang dồn hết về một phía. Do đó, khó khăn lớn nhất chính là lúc nổi lên mặt nước và trèo lên thuyền. “Tôi không giữ thăng bằng như người ta được, nên để có thể leo lên thuyền, tôi phải luyện chiếc chân trái của mình trở nên dẻo dai và thành chân thuận”, ông Lang cho biết.

Theo ông Lang, đầm Thủy Triều là đầm nước mặn nên mỗi khi mưa gió, nước ngọt từ núi cao đổ về làm cá thiếu ô xy nổi lên dọc hai bên bờ đầm. Lúc này, cá thoi thóp vì nước mặn bị nước ngọt làm loãng chứ không phải dịch bệnh, người dân chỉ việc ra hai bên bờ đầm vớt cá đem bán mà cá vẫn tươi. Đây cũng là bí quyết giúp người dân quanh đầm có cái mưu sinh trong những ngày mưa gió, bão giông.

Chưa hết, ông Lang còn chia sẻ kinh nghiệm không nên lặn sâu dưới đáy đầm khi trời có mưa. Ông cho biết: “Nếu trời mưa gió mà lặn sâu dưới đầm, đặc biệt là ở nơi trũng thì rất dễ bị chôn sống vì đầm nằm ở vị trí thấp, nên lượng đất, cát đổ xuống đáy đầm mỗi khi trời mưa là rất lớn”.

Ông Nguyễn Xuân Miên (35 tuổi, một thợ lặn ở đầm Thủy Triều) cho biết: “Hai năm trước, tôi đang đi lặn thì trời mưa to, gió lớn. Tôi không may bị nước cuốn vào chỗ bùn sâu. Lúc đó, may nhờ có ông Lang ở cách đó một đoạn nghe tôi kêu cứu nên lặn đến trục vớt tôi lên. Sau lần đó, tôi được ông Lang truyền cho một số kinh nghiệm đi lặn nên tôi cũng rút ra được nhiều bài học. Tôi chưa thấy người nào như ông ấy cả, mất một chân nhưng lặn rất giỏi, ổng lặn hơn cả đám thanh niên trong làng”.

“Kình ngư” một chân nổi tiếng miền Trung ảnh 2
Bà Nguyễn Thị Mai kể chuyện về chồng. 

Nhiều bệnh tật vì nghề

Ngồi trò chuyện, ông Lang cười sảng khoái nhưng đôi mắt vẫn hướng về phía đầm. Dù nghề lặn giúp ông có nguồn thu nhập nuôi sống gia đình nhưng làm cái nghề này cũng mang nhiều bệnh tật. Theo ông Lang, hầu hết những người lặn đầm đều bị bệnh viêm tai vì nước trong đầm dù thông với biển nhưng đã bị ô nhiễm vì rác thải. Việc các nhà máy xả thải ra đầm còn làm thợ lặn bị ngứa đến mức không lặn được.

“Nhiều lúc phải nổi lên đột ngột, vì nguy hiểm đến hệ hô hấp, chưa kể đến việc những thuyền máy chạy qua phía trên, có người đã bị phần chân của bánh lái đánh trúng, chảy máu, phải đi viện cấp cứu. Sau khi từ dưới nước lên, tôi cố gắng ở ngoài nắng nhiều hơn, kiểu như phơi nắng để da trở lại bình thường, chứ không dám ngồi trong mát nghỉ ngơi nhiều quá”, ông Lang bộc bạch.

Rồi ông Lang tâm sự: “Mắt tôi bị đau liên tục, càng lớn tuổi nó càng đau. Khi mới nổi lên, mắt tôi như mắt ốc lồi ấy, vì bị kính bơi bóp lại ở hai bên đầu. Lúc đó, tôi không tháo kính ra ngay mà vẫn phải đeo kính một lúc, do ở dưới nước thời gian dài nên nếu tháo kính ra ngay thì mắt chắc chắn sẽ bị đau vì ánh sáng thay đổi đột ngột”.

Ngồi trò chuyện, bà Mai (vợ ông Lang) tâm sự: “Cái nghề này vừa vất vả vừa mang bệnh tật. Nhìn ổng mập mạp thế nhưng tai ổng vừa không nghe rõ vừa đau lùng bùng, có khi còn làm mủ, mắt ổng thì ngày nào cũng đau. Có hôm trái gió trở trời, nước mắt ổng chảy liên hồi và dường như không mở được. Tôi cũng có khuyên ổng nghỉ nhưng ổng không nghe. Ổng bảo dù không có gì cho ổng đánh bắt thì ổng cũng ra đầm, cũng ngụp lặn, bởi nghề lặn đã ăn vào máu rồi, ổng không bỏ được”.

Ông Nguyễn Phổi - Trưởng thôn Tân Hải - cho biết: “Hơn 40 năm gắn bó với nghề thợ lặn, ông Lang không những có nguồn thu nhập ổn định cho gia đình, mà còn cứu vớt hàng chục thợ lặn khác gặp nguy hiểm trên đầm. Người có tật, có tài, có tâm như ông ấy hiếm lắm. Ở xã này ai cũng nể trọng và quý mến ông Lang. Ông ấy là người hòa đồng, vui tính, sẵn sàng giúp đỡ người khác lúc gặp khó khăn, hiểm nguy”.

[QC] Đăng tin tuyển dụng, tìm việc làm nhanh, uy tín tại trang Việc Làm Báo Lao Động.

Bình luận

Ai Tỏa Sáng Hơn???
Những người bị tàn tật (bẩm sinh hay tai nạn) ở các nước phát triển thường được một tập thể (chuyên nghiệp), kết hợp với gia đình, nhà trường giúp công dân bị tàn tật cho tới khi họ có khả năng hòa nhập vào cộng đồng. Ở ta chưa có những chương trình đó mà có không biết bao nhiêu người bị tàn tật đã TỰ làm nên 'kỳ tích' . Thử hỏi, có ai (người tàn tật ở nước phát triển) có khả năng thức tỉnh và chạm đến trái tim cộng đồng như những người bị tàn tật ở VN? Chỉ có điều rằng, ta chưa có đủ tình yêu đối với bà con bị tàn tật ở VN thì sự đánh giá về sự tỏa sáng của họ sẽ có nhiều hạn chế!
Trả lời - -
Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu

Video xem nhiều nhất

Máy bay Boeing 720 lao đầu xuống đất nổ tung, chìm trong biển lửa nóng nhất hôm nay