Ôi, em cứ tưởng...!

LĐĐS - 28 TS-LS Nguyễn Thị Thuý Hường
Cần có hợp đồng khi sử dụng dịch vụ chăm sóc sắc đẹp (Ảnh minh họa).

Một cô gái dáng vẻ trẻ trung, đeo khẩu trang đến gặp tôi vào một buổi chiều mưa để nhờ tư vấn cho trường hợp của mình. Tôi cảm thấy hơi lạ vì bước vào cuộc tư vấn rồi mà cô ấy vẫn còn đeo khẩu trang. Tôi hỏi cô muốn được tư vấn về vấn đề gì thì cô cho biết tính kiện một trung tâm thẩm mỹ vì đã tắm trắng không thành công cho cô ấy. Hậu quả là da mặt cô ấy bây giờ bị mụn mọc khắp nơi chảy mủ lung tung.

Để minh chứng điều mình nói, cô ấy bỏ khẩu trang ra cho tôi xem thì đúng như vậy. Sau đấy, cô ấy cho tôi xem hình trong điện thoại, một số tấm hình trước khi tắm trắng, thì thấy cô ấy thật xinh đẹp với làn da ngăm và nụ cười tươi tắn. Thật tiếc cho cô ấy!

Tôi hỏi tiếp là có bằng chứng gì chứng minh là cô ấy có sử dụng dịch vụ của trung tâm thẩm mỹ đó hay không, thì cô nói không có làm hợp đồng tắm trắng với trung tâm đó. Cách đây vài tháng, cô ấy đến trung tâm rồi được một nhân viên tư vấn, sau đó quyết định thực hiện luôn mà không ký hợp đồng gì cả. Thực sự nếu không có hợp đồng sử dụng dịch vụ tắm trắng thì cũng không dễ dàng kiện trung tâm thẩm mỹ đó vì ít nhất cô ấy cũng phải chứng minh là mình đã sử dụng dịch vụ tắm trắng tại đây, chứ không phải là ở trung tâm khác.

Tôi hỏi: “Em có còn giữ biên lai thu tiền của trung tâm thẩm mỹ đó không khi trả tiền cho họ?”, nhằm tìm căn cứ có thể khởi kiện cho cô ấy. Cô gái trả lời “Dạ, em cũng không còn giữ biên lai. Lúc thanh toán xong, em nghĩ chẳng cần giữ lại biên lai thu tiền làm gì vì mình đã tắm trắng xong rồi thì cũng đâu liên quan đến họ nữa đâu!”. Tôi nói rằng biên lai đó rất quan trọng trong vụ kiện này vì đó là bằng chứng chứng minh là cô ấy có sử dụng dịch vụ tắm trắng của trung tâm này. Cô ấy thốt lên “Ôi, em tưởng là nó không quan trọng nên em vứt mất tiêu rồi!”.

Tôi hỏi tiếp cô ấy có đi cùng với ai đến đó không, có hình chụp gì chứng minh là đã sử dụng dịch vụ tại trung tâm thẩm mỹ đó hay không? Và “không” là câu trả lời của cô ấy.

Thế mới thấy không phải người nào cũng biết cách bảo vệ mình về mặt pháp lý khi mua hàng hoá, dịch vụ. Một điều rất cơ bản nếu muốn yêu cầu ai đó bồi thường thiệt hại cho mình, thì chúng ta phải có căn cứ chứng minh là giữa người yêu cầu bồi thường thiệt hại và chúng ta (người bị thiệt hại) phải có một quan hệ với nhau. Sau đó mới tìm đến yếu tố lỗi của người gây ra thiệt hại và mối quan hệ nhân quả giữa hành vi lỗi của người gây ra thiệt hại với hậu quả xảy ra với người bị thiệt hại.

Trường hợp cô gái trẻ trong câu chuyện mà tôi vừa chia sẻ là một ví dụ khá phổ biến của chị em khi sử dụng các dịch vụ chăm sóc sắc đẹp. Họ rất dễ dàng giao phó nhan sắc, thậm chí cả tính mạng của mình, cho các cơ sở làm đẹp mà không có các thao tác cần thiết của một người mua hàng chuyên nghiệp. Đó là lưu giữ các hồ sơ, tài liệu, chứng minh về việc có hợp đồng dịch vụ chăm sóc sắc đẹp, phẫu thuật thẩm mỹ giữa họ và một trung tâm làm đẹp nào đấy. Chưa kể đến việc nếu xảy ra sự cố thì trách nhiệm của bên cơ sở hay trung tâm làm đẹp đó sẽ như thế nào. Dựa vào đâu để khách hàng có thể kiện bên cơ sở hay trung tâm làm đẹp đó. Cam kết và thoả thuận nên được cụ thể hoá để hạn chế những rủi ro và tranh chấp sau này.

Chẳng ai trách khi chúng ta tìm hiểu kỹ về các dịch vụ làm đẹp trước khi sử dụng và cũng chẳng phiền toái gì nếu yêu cầu đơn vị cung cấp dịch vụ phải cụ thể hoá những cam kết của họ với khách hàng bằng văn bản, để chúng ta có cơ sở yêu cầu bồi thường thiệt hại nếu chẳng may có sự cố xảy ra mà do lỗi của cơ sở làm đẹp ấy.

TS-LS Nguyễn Thị Thuý Hường - Trưởng Ban phổ biến giáo dục pháp luật - Hội luật gia TPHCM

[QC] Đăng tin tuyển dụng, tìm việc làm nhanh, uy tín tại trang Việc Làm Báo Lao Động.

Bình luận

Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu

Video xem nhiều nhất

Top 10 việc làm HOT, không thể bỏ qua ngày hôm nay 7.12