Lại lãng phí “thương hiệu” Hoàng Xuân Vinh

LĐ - 200 Minh Bằng

Sau khi đoạt những thành tích mang tính lịch sử cho thể thao Việt Nam tại Olympic Rio 2016, tay súng Hoàng Xuân Vinh đã được nhận những khoản tiền thưởng lên tới 4 tỉ đồng. Xuân Vinh xứng đáng với điều đó. Thế nhưng có vẻ như chúng ta lại bỏ qua mất cơ hội, lãng phí hình ảnh Hoàng Xuân Vinh để nâng tầm Hoàng Xuân Vinh trở thành một thương hiệu, thậm chí thương hiệu tầm quốc gia.

Từ chai bia của Obama tới Tiến Minh, Ánh Viên và Xuân Vinh
“Một cơ hội bằng kim cương đã bị bỏ lỡ”. Chuyên gia về thương hiệu, ông Nguyễn Đức Sơn - Chủ tịch sáng lập Học viện thương hiệu Plato - đã phải thốt lên đầy tiếc rẻ như vậy khi một hãng bia lớn ở Việt Nam đã đánh mất cơ hội marketing khi Tổng thống Mỹ Barack Obama cầm chai bia của họ uống ngay tại một quán bún chả giữa Hà Nội hồi tháng 5 vừa qua. “Sự có mặt của bất cứ nhân vật tiếng tăm nào cũng là cơ hội với các thương hiệu. Nhân vật tiếng tăm lần này là một người có vị thế cao nhất của nước Mỹ. Hơn nữa, vị chính trị gia này cực có tính hấp dẫn trong phong cách, phát ngôn, bài nói chuyện. Trước một cơ hội quảng bá ra thế giới với chi phí bằng 0 - một hiệu ứng marketing ngắn hạn khó có thể lặp lại trong 4-5 năm tới, trong khi một quán bún chả nhỏ như Hương Liên đã tận dụng rất tốt cơ hội tuyệt vời này, hãng bia lớn kia lại đang phản ứng khá chậm khiến nhiều người tiếc rẻ” - ông Sơn bày tỏ.
Đó cũng là một trong những bài học cơ bản về việc chúng ta đã bỏ lỡ những cơ hội lớn, gắn với hình ảnh của những người nổi tiếng thế nào.
Với thể thao, điều này càng rõ ràng. Tiến Minh là tay vợt số 1 Việt Nam, từng top 5 thế giới, nhưng thương hiệu Tiến Minh chưa bao giờ được sử dụng một cách hiệu quả. Có thể so sánh với Lee Chong Wei - tay vợt Malaysia. Cầu lông Malaysia đã được Ngân hàng Maybank tài trợ một số tiền kỷ lục lên đến 13,7 triệu USD trong vòng 6 năm. Bên cạnh đó, nhà sản xuất ôtô Proton cũng tài trợ cho họ số tiền hơn 3 triệu USD trong 5 năm. Sở dĩ Liên đoàn Cầu lông Malaysia kiếm được gói tài trợ khổng lồ này nhờ biết tận dụng “thương hiệu” của tay vợt số 1 thế giới Lee Chong Wei, người đã trở thành một biểu tượng không chỉ bó hẹp ở môn cầu lông. Thậm chí dù bị kết án doping, Wei vẫn được người Malaysia coi như anh hùng.
Các doanh nghiệp Việt tỏ ra chậm chân khi dùng hình ảnh những ngôi sao thể thao quảng bá cho thương hiệu của mình. Tới mức một ngôi sao sáng trong bơi lội như Ánh Viên cũng không gắn bó với thương hiệu cụ thể nào. Thậm chí một “phong trào bơi như Ánh Viên”, “trường học phải có bể bơi” cũng không được nhân rộng để rồi hằng năm chúng ta vẫn phải nhận thông tin không vui khi có hàng ngàn trẻ em đuối nước 
mỗi năm. Trước khi Xuân Vinh có HCV Olympic, hiểu biết của người Việt về môn bắn súng hạn chế. Tất nhiên không thể kỳ vọng vào việc Hoàng Xuân Vinh sẽ trở thành biểu tượng trong phong trào… bắn súng. Sẽ có những thương hiệu, nhãn hàng tìm thấy sự tương đồng của mình với sự điềm tĩnh, chắc chắn, chính xác của Xuân Vinh để nâng anh lên thành một biểu tượng của nhãn hàng như những thương hiệu lớn đã tận dụng hình ảnh Ronaldo, Messi trong bóng đá, Nadal, Federer, Djokovic trong quần vợt…
Chúng ta đã làm gì?
Đáng tiếc, tận dụng hình ảnh Xuân Vinh sớm nhất lại là những nhãn hàng nhỏ. Cụ thể, một nhà hàng ở Hà Nội đã nhanh chóng mời xạ thủ này cùng BHL tuyển bắn súng tới… ăn tối sau khi họ từ Brazil trở về. Kết quả là sau đó mạng xã hội Facebook tràn ngập hình ảnh Xuân Vinh cầm HCV Olympic chụp với chủ và nhân viên nhà hàng ấy. Đó là một cách tiếp thị quảng bá thương hiệu ăn theo “trend” - xu hướng khá nhanh của một ông chủ nhà hàng. Nhưng điều cần là làm sao hình ảnh Xuân Vinh phải “vượt ra khỏi nhà hàng ấy”.
Những thương hiệu lớn, những doanh nghiệp “ngàn tỉ” đang bỏ lỡ cơ hội quảng bá hình ảnh của mình gắn với “anh hùng thể thao” Xuân Vinh. Hiển nhiên, nguyên liệu marketing vẫn còn đó nhưng thời điểm bùng nổ có vẻ như đã qua đi… Một lần nữa, việc phát triển thương hiệu ở các doanh nghiệp Việt vẫn mang tính chộp giật hơn là kế hoạch và chiến lược bài bản. Nhìn sang hàng không giá rẻ AirAsia, họ vừa tung ra chiến dịch: Cho tất cả vận động viên ĐNÁ giành Huy chương Vàng tại Olympic Rio sẽ được bay miễn phí trọn đời. Thực tế thì cả ĐNÁ chỉ có 5 HCV, trong đó có Xuân Vinh và chi phí để 5 HCV này được hưởng dịch vụ của một hãng hàng không giá rẻ chẳng thấm tháp gì với tài sản và doanh thu của họ. Có thể thấy ngay, cách tiếp thị và làm thương hiệu không mấy tốn kém nhưng rõ ràng là có hiệu quả tức thì nhất là qua chia sẻ đầy khôn ngoan của CEO AirAsia  Tony Fernandes: “Họ đã dạy chúng ta không bao giờ được từ bỏ giấc mơ và ngừng tin tưởng rằng mình có thể là người giỏi nhất thế giới. Cảm ơn tất cả các bạn vì đã giúp chúng tôi thêm mơ ước và tin tưởng”. Giá trị của thể thao không chỉ là những tấm huy chương mà các VĐV mang lại, điều lớn hơn đó chính là sự lan tỏa, ảnh hưởng sâu rộng, tác động đến phong trào rèn luyện thể thao, lan tỏa từ giá trị thể thao sang giá trị thương mại.
Quan điểm của cố Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu và được con trai ông là Thủ tướng Lý Hiển Long tiếp nối là chi một đồng cho thể thao thì sẽ giảm chi được “nhiều đồng” cho y tế khi sức khỏe người dân được nâng lên, giảm chi cho việc giải quyết vấn đề xã hội do tệ nạn, tăng năng suất lao động…
Nếu hình ảnh Xuân Vinh chỉ “gói gọn” trong thể thao hoặc chỉ được “tận dụng” bởi những nhà hàng nhỏ, chúng ta lại lãng phí những cơ hội bằng kim cương…

[QC] Đăng tin tuyển dụng, tìm việc làm nhanh, uy tín tại trang Việc Làm Báo Lao Động.

Bình luận

Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu

Video xem nhiều nhất

NÓNG 24H: Từ 2017, xả rác ra đường bị phạt 7 triệu đồng