Thừa nhận có góp vốn vào Phòng khám Toàn Mỹ (319 Nguyễn Huệ, TP.Quy Nhơn), bác sĩ Hùng khẳng định chỉ làm dịch vụ tư vấn ngoài giờ chứ không mổ xẻ gì ở đó. Bác bỏ chuyện tên tuổi mình dính líu nạn cò kéo bệnh nhân, ông Hùng “không biết mô tê gì” trước một số trường hợp được phản ánh đích danh. Tuy nhiên, hồ sơ của chúng tôi có một sự thật khác!

"Muốn về sớm với vợ, hãy ra bác sĩ Hùng”

Gần trưa 23.12.2013, chụp X-quang xong, bệnh nhân Trần Thanh Lực (P.An Phú, TX.An Khê, Gia Lai) quay lại Phòng khám số 2, BVĐKBĐ. Lúc này chỉ còn điều dưỡng Kh bên trong. Ông Kh hướng dẫn: “Muốn mổ sớm về với vợ thì ra gặp ông đây, ổng nghiên cứu cho, biết số máy ông ấy chưa?” rồi đọc số “ông ấy” cho Lực ghi. “ Trương Kim Hùng. Phòng khám 319 Nguyễn Huệ”.

Tại phòng khám, bác sĩ Hùng treo phim lên, kiểm tra chân bệnh nhân rồi giải thích tình trạng chấn thương ... Khoảng 5 phút sau, ông chuyển giọng: “Nếu muốn mổ, anh sẽ mổ cho em. Không có bảo hiểm thì mổ phòng khám anh cũng được, không vấn đề gì hết. Em muốn mổ về liền hay ở lại một ngày”. “Mổ ở đây?”. “Chứ vô BV phải đến tuần sau mới được”. Ông Hùng có vẻ muốn mổ ngay “để chiều còn kịp ca thay khớp trong bệnh viện”. Khi Lực thăm dò giá cả, bác sĩ Hùng: “Không sao. Không có, cho em nợ”.

Cũng phòng khám số 2, lần khác, điều dưỡng Tr tiếp bệnh nhân Nguyễn Văn Hạnh. Không khác Kh bao nhiêu, Tr vừa liếc mắt nhìn phim vừa gọi bác sĩ Hùng: “Thấy khó làm lắm nhưng nó ra bác coi thử, giúp được thì giúp. Ra đằng trước đi, chỗ 319 ấy”. Gặp lại ca bệnh nặng, ông Hùng vừa thân tình, vừa thận trọng: “Cần 3 lần mổ nữa, ghép xương, chuyển gân, chỉnh bàn chân. Chi phí lần mổ đầu tiên, ít nhất phải tới chục triệu. Phần khung cố định xương đã mất 4-5 triệu. Còn tiền (công) mổ, có quy định chung rồi, khoảng 4 triệu - 5 triệu. Nhà nước mà, đâu phải tôi lấy đâu”. Có tiếng người nhà bệnh nhân: “Để hoàn thành cái này (chữa lành vết thương - PV), hết bao nhiêu?”. “Tôi không dám nói trước điều gì hết. Cái chân ổng tệ quá rồi. Mổ cũng chưa chắc chắn 100%. Nếu biến chứng thì phải cắt”.

 

Bác sĩ Hùng tiếp bệnh nhân ở phòng mạch riêng. 

Về mức độ thương tổn mà anh Hạnh đang gánh chịu, bác sĩ Hùng giải thích do gia đình khó khăn, không có điều kiện tiếp cận phương tiện kỹ thuật hiện đại. Nhận định trên tuồng không phải vô cớ, bởi ở một đoạn khác, ông cho hay: “Nếu anh nhờ, tôi sẽ đưa qua Hòa Bình (BV tư nhân Hòa Bình) mổ. Ở Hòa Bình, tôi có quyền chọn dụng cụ tốt nhất, còn bên này, tôi bị áp theo quy định nhà nước”.

Theo tìm hiểu của PV Báo Lao Động, ở BVĐKBĐ, thù lao một ca mổ của bác sĩ chính ở mức 125 ngàn đồng. Tại các cơ sở tư như BV Hòa Bình, tùy tay nghề của bác sĩ mà công mổ khác nhau, phổ biến là 1,5 - 1,8 triệu đồng/ca.

“Sang tay” bệnh nhân: 500.000 đồng

Bài viết trước dẫn trường hợp bệnh nhân Nguyễn Thành Đức. Nhiều lần trao đổi với PV Báo Lao Động, Đức vẫn quả quyết có người chủ động hướng dẫn anh tìm tới bác sĩ Hùng, khởi đầu ca phẫu thuật di họa đến nay tại BV Hòa Bình. Cáo buộc trên tất nhiên bị chối bỏ. Tuy nhiên, rất khó nhận định anh Đức tố giác vu vơ. Anh không sẵn quan hệ quen biết với bác sĩ Hùng. Thêm nữa, từ BVĐK Phú Phong xin chuyển tuyến, anh phải tìm đến BVĐKBĐ - cơ sở điều trị hàng đầu ở địa phương - chứ sao lại tạt ngang sang Hòa Bình?

Chúng tôi hiện có trong tay đoạn băng ghi âm cuộc hội thoại giữa bác sĩ Hùng với một người nhập vai nhân viên X-quang Trung tâm Y tế huyện Vĩnh Thạnh. Xin trích: “Alô, cho hỏi có phải bác sĩ Hùng khoa Chấn thương không?”. “Dạ, Hùng đây”. “Người quen của em bị gãy xương cẳng tay, đã bó bột nhưng chụp phim thấy còn lệch. Họ muốn làm nhanh và đẹp, bác à”. “Được thôi. Vậy giờ xuống hay mai?”. “Sáng mai đi bác, giờ tối rồi”. “Hai xương hay một xương hả em? Hai xương luôn hả, vậy chắc phải làm hai nẹp. Sáng mai anh đi mổ chương trình, tới trưa mới ra. Có gì xuống nói người nhà. Mà muốn mổ sớm thì ghé sang BV Hòa Bình luôn đi, anh giúp cho”. “Trên này bệnh gãy tay, gãy chân nhiều lắm, làm X-quang em biết (tiếng ông Hùng cười) mà bác H thì làm lẹt xẹt quá. Nhiều ca họ muốn làm đẹp, em gửi bác được không?”.

“Em là An phải hông? Giờ anh nói thế này: Đây là chuyện ngoài lề, chỗ anh em, liên quan gì đến BV. Người ta sao, em vậy. Gởi xuống anh, anh mổ xẻ rồi có chút quà cáp vui vẻ anh em”. “Em muốn tính chất... là lâu dài luôn. Có bệnh em giới thiệu xuống, bác trích em chút ít gọi là...”. “Mình nói dứt điểm luôn. Một ca mình mổ, mình gửi lại chi phí cho bạn năm trăm (500 ngàn đồng). Bên ngoài mà, đâu có liên quan chi. Còn cái nào khó, anh em vô BV là bình thường”. “Dạ, cảm ơn anh”. Nhưng mà bữa nào xuống dưới này gặp một bữa, nhậu một bữa, nói chuyện. Phải nhậu chớ!” (cười lớn).