Chữa “bệnh ì” cho giáo viên bằng cách nào?

LĐO Đỗ Quyên
Chia sẻ
Hiệu trưởng, giáo viên ra tận cổng trường đón học sinh (Ảnh minh họa, theo Truyền hình Bắc Giang)

Hay than thở, ngại đổi mới, chậm trễ trong mọi công việc, thoái thác nhiệm vụ được giao…là biểu hiện của căn “bệnh ì” mà không ít giáo viên thời nay đang mắc phải.

Muôn kiểu ì

Nói tới bệnh ì, không ít người nghĩ ngay đến những giáo viên lớn tuổi, nhưng bệnh ì lại chẳng chừa một ai. Ngoài những thầy cô sắp về hưu, có không ít những giáo sinh vừa rời giảng đường lên bục giảng cũng mắc phải căn bệnh này. Để nhận biết những người mang bệnh ì chẳng khó, tuy nó được biểu hiện dưới nhiều góc độ khác nhau.

Nhiều nhất vẫn là người hay than thở, bất cứ việc gì cũng thở than được, từ chuyện học sinh, chuyện trường lớp đến chuyện đổi mới phương pháp dạy học… Khác với những giáo viên năng động khác, dù họ có than thở rằng học sinh còn yếu nhưng những giáo viên này hằng ngày vẫn miệt mài kèm cặp giúp các em học hành tiến bộ.

Họ luôn nỗ lực, gắng làm, gắng hoàn thành cho tốt nhiệm vụ. Những người mắc căn bệnh ì chỉ biết than thở và buông xuôi. Họ than học sinh học yếu nhưng vào lớp lại không dạy dỗ nhiệt tình, giáo viên giảng bài qua loa rồi mặc kệ các em làm bài tới đâu cũng mặc. Những giáo viên này thường đến giờ thì vào lớp, hết giờ cắp cặp ra coi như xong trách nhiệm. Cũng còn không ít thầy cô giáo bỏ tiết, hay đi trễ.

Họ thường hay phản đối tất cả mọi việc liên quan đến vấn đề đổi mới trong giáo dục vì lười vận động, sợ bản thân phải nỗ lực. Thường xuyên chê bai hoặc bàn ra những kế hoạch mà nhà trường dự định triển khai vì sợ phải làm.

Bê trễ trong mọi hoạt động, không chịu học hỏi trong chuyên môn mà dậm chân tại chỗ, dù mới ra trường cũng chẳng bao giờ tự soạn một thiết kế để lên lớp cho đàng hoàng mà xin đồng nghiệp đi trước chỉ việc về nhà chỉnh sửa ngày, tháng, họ tên để biến thành giáo án của mình cho đỡ mất công.

Một số hồ sơ, biểu mẫu gì cũng thường đợi cho đồng nghiệp làm xong là mượn chép lại thành của mình như một số bản thu hoạch, bản cam kết, bài soạn bồi dưỡng thường xuyên…

Luôn sợ khó, sợ khổ, sợ đấu tranh, sợ mất lòng cấp trên nên họ thường sống ba phải, ai nói gì cũng mặc, đúng cũng được mà sai cũng chẳng hề hấn gì.

Một số ban giám hiệu ít có sự kiểm tra, sâu sát thực tế. Việc xếp loại công chức hàng năm thực hiện chưa thật sự nghiêm túc. Giáo viên dù năng nổ hay chây lười thì cuối năm xếp loại phần lớn cũng được cào bằng như nhau. Điều này không chỉ gây nên sự bất mãn cho một số thầy cô giáo nhiệt tình với công việc giảng dạy “Làm cho lắm cũng chẳng hơn ai” mà không có tính cảnh báo, răn đe đối với những giáo viên còn làm việc nửa vời.

Chữa “bệnh ì” cho giáo viên bằng cách nào

Ban giám hiệu nhà trường cần thường xuyên kiểm tra, nhắc nhở những giáo viên chưa thật sự nỗ lực.    Cuối năm, việc xếp loại cũng cần thực hiện nghiêm túc, công minh, không được vị nể vì bất cứ một lý do nào khác. Chỉ khi người hiệu trưởng làm việc đúng trách nhiệm, đánh giá giáo viên đúng năng lực mới có sự thay đổi.

Cần mạnh dạn giao việc cho những người trẻ, công việc đã giao họ ắt vận động để thực hiện. Trong thực tế, điều này chưa được hiệu trưởng các trường lưu ý tới. Thường thì khi phân công nhiệm vụ, hiệu trưởng trường học cũng chẳng giám giao việc cho người ì vì sợ việc không trôi, không hoàn thành.

Cần có sự phân bố lực lượng giáo viên lâu năm với giáo viên trẻ ở các trường cho đồng đều. Hàng năm, việc luân phiên giáo viên cũng cần dựa vào thành tích đạt được của thầy cô giáo trong năm để ưu tiên việc chọn trường. Có như thế mới tạo ra động lực để thầy cô giáo nỗ lực phấn đấu.

Giáo dục đang đổi mới từng ngày, nếu sức ì của giáo viên quá lớn xem như công cuộc đổi mới hoàn toàn thất bại. Vậy nên, muốn đổi mới giáo dục, điều trước tiên phải đổi mới cách nghĩ, cách làm của những thầy cô giáo mang căn bệnh ì.

[QC] Đăng tin tuyển dụng, tìm việc làm nhanh, uy tín tại trang Việc Làm Báo Lao Động.

Bình luận

Yencola
Nhà báo nên hiểu rằng, người làm và người không làm như nhau, thậm chí người trẻ, năng động và sáng tạo, nhiệt tình, tâm huyết không bằng người ì thân, nịnh hót lãnh đạo mọi cấp. Điều động giáo viên thì chỉ thấy người trẻ là đi thôi! Thế mới có cảnh chả nên cố gắng làm gì cho mệt.
Trả lời - -
Phạm Thanh Hưng
Tôi thấy tác giả nêu bệnh ì của GV là đúng nhưng mới chỉ là một phần nhỏ thôi. Căn bệnh này nói chung là do nhiều yếu tố ( chủ quan lẫn khách quan của cá nhân người gv và luôn cả nhà quản lí). Muốn chữa bệnh này mà chỉ đưa ra một liều thuốc đơn giản như tác giả bài viết này, tôi đảm bảo không hết bệnh.
Trả lời - -
Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu

Video xem nhiều nhất

Thực hư cây cột treo biển số xe đánh rơi trên giao lộ Thăng Long