Nhà văn Elena Pucillo Truong: Con dâu Tây Sơn

Nguyễn Bích Thuỷ
Vợ chồng chị Elena Pucillo Truong tại Khu sinh thái rừng tràm Trà Sư (Kiên Giang)

Vợ chồng chị Elena Pucillo Truong lội ngược dòng, “từ bỏ” đất nước Ý để về sống ở Việt Nam. Đó là một quyết định không dễ dàng và thú vị. Năm mới, nhà văn Elena Pucillo Truong - “Con dâu Tây Sơn” đã có một cuộc trao đổi thú vị với Lao Động.

Chị trở thành “con dâu Tây Sơn” như thế nào?

Năm 16 tuổi, tôi đã tình cờ gặp chàng trai Trương Văn Dân - chồng tôi bây giờ- tại Ý. Nét đẹp châu Á kết hợp với vẻ ngoài lịch lãm của anh đã hút hồn tôi ngay từ cái nhìn ban đầu. Còn trong mắt anh ấy, lúc đó tôi là một cô gái chứa đựng sự ngây thơ, hồn nhiên của một nàng tiên trong chuyện cổ tích với làn da trắng mịn, mái tóc vàng óng ả và đôi mắt nâu mơ màng. Tình yêu đẹp như mơ – tôi nghĩ thế - đã ươm mầm nảy nở giữa mùa đông lạnh giá của nước Ý. Nhưng tình yêu của chúng tôi đã trải qua nhiều sóng gió, đặc biệt là sự phản đối từ phía gia đình tôi. Thế nhưng, anh Dân thường đến thăm tôi và trò chuyện với mẹ tôi. Lâu dần, mẹ đã có tình cảm đặc biệt với chàng trai gốc Tây Sơn – Bình Định - Việt Nam, bà yêu thương anh như con trong gia đình.

Ngoài tình yêu mà chị dành cho chồng thì có điều gì đặc biệt ở Việt Nam làm cho chị từ bỏ nước Ý xinh đẹp để về làm dâu Tây Sơn?

Ý là một đất nước rất đẹp và tôi luôn nhớ về. Chỉ cần nghe một tiếng chuông nhà thờ, nhìn bầu trời màu xanh lơ là trái tim tôi đã loạn nhịp. Thế nhưng, nếu tôi không đến và sống ở Việt Nam thì chẳng khác nào chối từ cả cuộc đời mình. Dĩ nhiên, đây là một chọn lựa không dễ dàng nhưng kể từ lúc tôi gặp người thanh niên Việt Nam ấy lần đầu, càng lúc tôi càng bị thu hút và càng tò mò muốn hiểu thêm về đất nước này. Tôi có ít bạn Ý, còn bạn Việt Nam thì càng ngày càng nhiều. Tôi đã trải qua nhiều thời khắc vui buồn cùng bạn bè. Tôi đã từng sống với họ và có thể nói rằng ở nơi này, tôi tìm thấy và đã có những tình cảm ấm áp của nhiều người mà tôi xem họ như người thân trong gia đình.

Và chị đã trở thành một nhà văn viết tiếng Việt như thế nào?

Nhờ sự khích lệ của chồng nên tôi đã tổ chức  nhiều hội thảo ở Ý về Việt Nam, với đề tài: “Vai trò phụ nữ và tầm quan trọng của họ trong gia đình Việt Nam”; “Tết Việt Nam, phong tục và truyền thống”; “Đổi mới, phát triển kinh tế Việt Nam sau khi chiến tranh chấm dứt”... được các đồng nghiệp đánh giá rất cao.  Sau đó tôi viết, anh Dân chuyển ngữ và đã in một tập truyện và tùy bút bằng tiếng Việt. Qua đó, được nhiều người biết đến, không chỉ người Việt sống ở trong mà còn ở ngoài nước. Mặc dù trước đây tôi cũng đã từng cộng tác với một số tờ tạp chí ở Ý, nhưng tôi không thể tin là mình có thể làm được điều này ở Việt Nam. Tôi đã tiếp tục niềm đam mê của mình là dạy văn học và viết văn. Bằng tình yêu từ trái tim, tôi tin mình đã chọn đúng con đường cho mình. Sau nhiều năm, Việt Nam đã trở thành quê hương của tôi. Chồng tôi và cả gia đình anh, bạn bè… đã giúp tôi hiểu thêm về văn hóa và phong tục tập quán, truyền thống và lịch sử, cũng như về đạo Phật... tất cả những điều này đã giúp tôi từng ngày xây dựng mối quan hệ và kết nối thân thiết với mọi người.

Nhà văn Elena Pucillo Truong: Con dâu Tây Sơn ảnh 1
Tác giả và chị Elena Pucillo Truong tại chùa Vân Linh (Châu Đốc, Kiên Giang)

 

Chị cảm nhận về môi trường văn học nói riêng và  môi trường văn hóa, xã hội... ở Việt Nam thế nào?

Sống ở Việt Nam, người ta có thể gặp cả một thế giới, và tôi đã có nhiều cơ hội gặp gỡ rất nhiều người ngoại quốc sống ở đây. Đáng nói là ở nước ngoài, có những nhóm nghệ sĩ tự xem mình là tinh hoa của xã hội và rất khó gặp gỡ họ. Thế nhưng ở Việt Nam, tôi lại có thể dễ dàng gặp và quen biết với các nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ, họa sĩ, kiến trúc sư hay điêu khắc gia.. tài danh và đôi khi còn có quan hệ mật thiết với một số vị rất nổi tiếng. Tôi cũng đã viết về một vài người đã truyền cho tôi những xúc cảm mãnh liệt, như nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương, hoa sĩ Đinh Cường... Ở Ý có ít tác phẩm của Việt Nam được biết đến, nhưng ở Việt Nam thì hình như có rât nhiều thiện cảm về nền văn hóa Ý. Rất nhiều lần tôi nghe các đạo diễn hay nhà văn nhắc đến tên những tiểu thuyết hoặc phim ảnh nối tiếng của Ý. Hai quê hương thân yêu “của tôi” đều yêu thích bóng đá, âm nhạc...

Ở Việt Nam cũng như ở Ý, những năm sau này tỷ lệ ly dị ngày càng cao. Vì sao những người trẻ không còn muốn lập gia đình? Có thể cũng vì khó tìm việc làm ổn định, nên đắn đo chưa dám nhận lấy trách nhiệm cho một mái ấm gia đình. Đó chính là hệ quả của thay đổi xã hội, của chính sách toàn cầu hóa. Chính sách này ngoài ý tưởng “nhân đạo” về tiến bộ đã làm mất đi những giá trị cốt lõi của đời sống…

Từ chuyến đi đầu tiên của tôi năm 1985, tôi đã chứng kiến rất nhiều thay đổi trong xã hội Việt Nam. Với tốc độ ngày càng nhanh, tôi cũng chứng kiến một quá trình Tây phương hóa, nhưng không phải điều nào cũng đúng. Dĩ nhiên sự phát triển kỹ thuật rất quan trọng nhưng tôi nghĩ là chúng ta đừng bao giờ bỏ quên con người và những nhu cầu chính đáng của họ. Một căn nhà. Một nền giáo dục nhân bản để dạy lớp trẻ về cuộc sống, một nghề nghiệp để mưu sinh, một bảo đảm cho sức khỏe và tuổi già...

Nhà văn Elena Pucillo Truong: Con dâu Tây Sơn ảnh 2
Ảnh bìa của tập truyện ngắn và tùy bút: Một phút tự do của tác giả Elena Pucillo Truong

 

Còn chồng chị, nhà văn Trương Văn Dân?

Chồng tôi là một dịch giả, nhà văn. Sau khi học xong trung học ở Quy Nhơn, ông du học tại Ý ngành Hóa và Công nghệ dược. 40 năm qua, ông đã theo sự lựa chọn của riêng mình, nhưng cũng có lúc cuộc đời tước đi của ông quyền lựa chọn. Tuy vậy, ông vẫn mỉm cười phấn đấu. Bằng sự cần cù, thông minh, đã vượt qua trở ngại, trở thành một Giám đốc Kỹ thuật rồi Trưởng phòng nghiên cứu phát triển Dược Thú y của một tập đoàn lớn nhất nước Ý. Nhưng rồi càng lên cao, đụng chạm đến tiền tài địa vị, con người sẵn sàng xô đẩy nhau, ganh ghét nhau, thậm chí chà đạp nhau để tiến thân… Ở Ý phải đủ 68 tuổi mới được nhận lương hưu trí của chính phủ. Sau nhiều ngày suy nghĩ, ông đã quyết định “buông bỏ” cái lớp hào quang bóng loáng của chốn quan trường để về Việt Nam được làm những công việc mà ông vô cùng thích thú từ khi còn nhỏ đó là: nhà dịch giả, nhà văn. Và ông đã là dịch giả của nhiều tiểu thuyết và tập truyện, như: “Hành trang trở lại”, “Bàn tay nhỏ dưới mưa”, “Mùa Hè tươi đẹp”… Ông đang chuẩn bị ấn hành tập truyện ngắn và tản văn “Milano Sài Gòn, đang về hay sang?”. Điều mà tôi tâm đắc nhất và đã theo ông về Việt Nam đó là triết lý sống của ông: “Chúng ta đã bỏ tiền ra để mua thời gian cho chính chúng ta”.

Elena Pucillo Truong người Ý- Tiến sĩ ngôn ngữ và văn học nước ngoài (Đại học Milano Italia). Dạy tiếng Pháp và Văn Minh Pháp tại Milano từ năm 1982 đến 2010. Từng dạy tiếng Ý  tại Nhạc Viện TP. HCM, tại phòng lãnh sự  danh dự Ý. Hiện bà đang dạy tiếng Ý và Văn hóa Pháp  tại  khoa Ngữ Văn Pháp, Trường Đại học KHXH& Nhân văn tại TP.HCM. Bà viết và cộng tác với các báo La Compagnia dei viaggiatori (Ý), Mekong (Tập san của trung tâm nghiên cứu Việt Nam tại Torino, Ý), Tập san văn học Quán Văn (Sài Gòn), Tạp chí Văn hóa Phật Giáo, Tạp chí Sông Hương. Nhiều truyện ngắn của bà đã được đăng trên báo Thanh Niên, Tuối trẻ cuối tuần, báo Phụ Nữ, báo Bình Định... Tác phẩm đã xuất bản: Bóng của ngày ” (Tập truyện ngắn &Tản văn, Elena Pucillo Truong và Từ Sâm- nxb Hội Nhà Văn (2012),  Một phút tự do (tập truyện, tùy bút, nxb VH&VN, 2014).

“Hình ảnh Việt Nam xuất hiện thường xuyên trong tản văn Elena. Không phải hiện ra như một bưu thiếp. Không như những bức ảnh thường thấy khi người ta chụp về một xứ mà mình không tùy thuộc. Trong những tản văn này, ta hiểu được sự hòa điệu tâm hồn, sự thấu cảm có thể thực hiện từ nền văn hóa này đến nền văn hóa khác. Hơn nữa, ta nhận được món quà không mong đợi mà đầy niềm vui, một thứ hơi ấm tình người vốn rất cần trong đời sống hôm nay mà vô cảm hoá đang là một nguy cơ". Nhà văn, dịch giả Nhật Chiêu đã nói về Elena như vậy!

[QC] Đăng tin tuyển dụng, tìm việc làm nhanh, uy tín tại trang Việc Làm Báo Lao Động.

Bình luận

Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu

Video xem nhiều nhất

Trump chơi đùa cùng 2 cháu ngoại cực dễ thương ở Nhà Trắng